PHẠM QUANG NGỌC
Nỗi nhớ riêng tôi
Nỗi nhớ riêng tôi, nỗi nhớ rời
Lên từng góc cạnh của đôi môi
Lên từng giọt lệ hoen màu mắt
Nỗi nhớ riêng tôi nhớ cả đời
Nỗi nhớ riêng tôi, con khóc cha
Mẹ mồ thủy táng giữa phong ba
Trôi sông, lạc chợ, thân bèo nổi
Nỗi nhớ riêng tôi, tóc bạc nhòa!
Đừng thấy tôi cười, ánh mắt vui
Lòng len ngõ ngách, tối thui rồi!
Muốn chia muôn mảnh thành con nước
Ghép ván thiên thu một kiếp người
Nỗi nhớ riêng tôi, ta mất nhau
Bần thần như kiến cắn chân đau
Nhìn nghiêng cô gái nhà bên cạnh
Mắt đó, môi kia, kỷ niệm đầu!
Nỗi nhớ riêng tôi, nhớ mãi thôi!
Cầm bằng số kiếp, nẻo luân hồi
Vì duyên cầm sắt không nên nợ
Thì để riêng tôi trả hộ người...
Phạm Quang Ngọc
Nguồn:
thi tập "Thương cái đầu biết gật"
xuất bản năm 2014 tại Úc.
Showing posts with label Phạm Quang Ngọc. Show all posts
Showing posts with label Phạm Quang Ngọc. Show all posts
Wednesday, 17 January 2018
Sunday, 26 March 2017
Hồn Trẻ 20 và bạn hữu
PHẠM QUANG NGỌC
Mẹ
Tôi lạ cả người, lạ cả tôi
Lạ cả trăm năm, bia đá cười
Chỉ lúc mẹ tôi về vuốt mắt
Bấy giờ nước mắt chảy về xuôi.
Trong tôi nhịp thở theo tim mẹ
Mắt mẹ vàng trưa, rộn mặt trời
Máu mủ tình thân, nương sóng bụi
Tôi còn gì nữa, cảnh mồ côi!!!
Mẹ hong tóc bạc, mây đầu ngõ
Lúa trổ thầm thì đọn tóc xanh
Thoang thoảng hương thơm mùi lúa mới
Mẹ về reo ánh nắng vàng hanh.
Tiếng chim xào xạc trong lùm tre
Ngỡ mẹ hồn thiêng thác trở về
Chán cảnh trần gian không có mẹ
Gai nào đâm thấu nỗi buồn tê?
Phạm Quang Ngọc
Nguồn:
Tuyển tập 6 Nhà Thơ Úc Châu, Australia 2010
Ảnh bên: thi sĩ Phạm Quang Ngọc
Subscribe to:
Posts (Atom)

