THÁI BÁ TÂN
Bài thơ số 290
Tự nhiên ghét tên phố -
Đường Mồng Ba tháng Hai.
Ghét cả phố bên cạnh
Là Nguyễn Thị Minh Khai.
Rồi Trường Chinh, Lê Duẩn,
Đại lộ Phạm Văn Đồng,
Ba mươi năm thủ tướng
Mà có cũng như không....
Công viên Lê Văn Tám,
Một ngọn đuốc sáng ngời,
Mà cả người lẫn đuốc
Được phịa để dạy đời.
Rồi nhiều con phố cũ,
Thân quen bao đời nay,
Những cái tên dung dị
Đã đồng loạt bị thay
Bằng tên các lãnh tụ
Của giai cấp vẻ vang.
Đủ các loại lãnh tụ,
Lớn nhỏ và nhàng nhàng.
Hơn nữa, còn nghe nói,
Lãnh tụ chết, cháu con
Chạy xin tên đường phố,
Để được mãi trường tồn.
Đại khái là như thế.
Toàn phố mang tên người.
Những người đáng nghi vấn,
Còn lâu mới “sáng ngời”.
Trong khi lại không có
Tên phố Ngụy Văn Thà,
Một chiến sĩ dũng cảm
Hy sinh vì Hoàng Sa.
Càng nghĩ càng thêm bực.
Uống cà phê mất ngon.
Vũng Tàu trời nắng đẹp.
Thôi, về với cháu con.
Thái Bá Tân
THẾ MÀ LẠ...
Đảng lãnh đạo tuyệt đối,
Sáng suốt và thiên tài.
Thế mà lạ, đất nước
Sao cứ nghèo dài dài?
Nước ta được dân chủ
Hơn tư bản vạn lần,
Thế mà lạ, nhà nước
Lại cấm “báo lề dân”.
Có hàng vạn tiến sĩ
Và giáo sư đại tài.
Thế mà lạ, không dám
Tranh luận trên báo đài
Với những người phản biện,
Công khai và công bằng,
Mở miệng là “phản động”,
Như một lũ thiểu năng.
Cả đảng, cả chính phủ
Nói dân tin yêu mình.
Thế mà lạ, khắp nước
Đâu cũng thấy bất bình.
Cả nước học đạo đức
Của lãnh tụ lâu nay,
Thế mà lạ, đạo đức
Đang xuống cấp hàng ngày.
Đã là dân một nước
Thì phải yêu nước mình,
Thế mà lạ, yêu nước
Là “diễn biến hòa bình”.
Những câu hỏi đau nhói,
Trần trụi và nhỡn tiền,
Không thể không day dứt,
Làm lòng người không yên.
Thái Bá Tân
-----
Nguồn: Quang17 thấy trên Facebook, xin gởi đến bạn một bài thơ.... ngẩn ngơ chuyện nước mình.
Thái Bá Tân
LỜI NHẮN CỦA ÔNG THIỆU
Tôi không biết ông Thiệu,
Yêu mến lại càng không,
Nhưng buộc phải thừa nhận
Một thực tế đau lòng,
Rằng ông ấy nói đúng,
Thời còn ở Miền Nam:
“Đừng nghe cộng sản nói.
Hãy xem cộng sản làm!”
Tôi sống ở Miền Bắc
Sáu mươi lăm năm nay,
Và buộc phải thừa nhận
Một thực tế thế này:
Rằng ta, đảng, chính phủ,
Thường hay nói một đàng
Mà lại làm một nẻo.
Nhiều khi không đàng hoàng.
Đảng, chính phủ luôn nói,
Mà nói hay, nói nhiều,
Rằng sẵn sàng chấp nhận
Những ý kiến trái chiều.
Vậy mà một nhà báo,
Nói ý kiến của mình,
Nói đàng hoàng, chững chạc,
Có lý và có tình,
Liền bị buộc thôi việc.
Ai cũng hiểu vì sao.
Không khéo lại tù tội.
Như thế là thế nào?
Như thế là các vị
Mặc nhiên thừa nhận mình
Không làm như đã nói,
Gây bức xúc dân tình.
Là một người yêu nước
Là công dân Việt Nam,
Tôi mong đảng đã nói,
Là nhất thiết phải làm.
Vì đó là danh dự,
Niềm tin và tương lai.
Hãy chứng minh ông Thiệu
Nói như thế là sai.
PS (Tái bút)
Tôi không biết ông Trọng,
Yêu mến lại càng không,
Nhưng là chỗ người lớn,
Tôi thành thật khuyên ông
Rút cái giấy sa thải
Một nhà báo công minh.
Phần ông, nếu phục thiện,
Cũng nên xem lại mình.
Tôi nhận hưu nhà nước
Cũng đã mấy năm nay.
Hy vọng còn được nhận
Sau bài thơ ngắn này.
Đảng lãnh đạo sáng suốt,
Lịch sử thì vẻ vang,
Dân anh hùng, vĩ đại,
Biển bạc và rừng vàng.
Thế mà ta, thật tội,
Chẳng dám mơ cao xa
Thành bác Mỹ, bác Nhật
Bác EU, bác Nga.
Cái dân ta mơ ước,
Ngẫm mà thấy đau lòng,
Mơ được như Miến Điện,
Mà rồi cũng chẳng xong.
Tội mấy bác lãnh đạo,
Nói gì cũng toàn sai,
Bị dân tình la ó,
Nhiều lúc đến khôi hài.
Là vì danh không chính,
Ngôn không thuận được đâu.
Cố mấy cũng không đúng,
Khi đã sai từ đầu.
---
Thái Bá Tân
(*) Cố Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu
(**) Tổng Bí Thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng
Nguồn: http://tienggoicongdan