Friday, 17 July 2015

Những sáng tác khác của Hồn Trẻ 20

KEP, VỊNH BIỂN ĐẸP NHẤT CAMPUCHIA

Phù Sa Lộc


Kep được giải thích từ tiếng Pháp là Le Cap, có nghĩa là mũi đất nhô ra biển, như cách gọi Vũng Tàu nước ta thời họ cai trị. Thuyết khác, Kep là tên người Pháp gọi từ tiếng Khmer: Keb (*), có nghĩa cái Yên Ngựa. Có lẽ vì dãy núi Kep có hình dạng giống như vậy. Năm 1908, Kep được người Pháp xây dựng và nâng cấp thành những khu bungalow cạnh biển từ những năm 1960. Từ năm 2002, Kep được nâng lên thành tỉnh, có 63.000 dân trên diện tích 336km2.

Kep êm đềm với vịnh biển thơ mộng.

Đến bãi biển Kep, bạn sẽ nhìn thấy những mái nhà ngôi biệt thự nằm lẫn sườn núi rậm bóng cây rừng. Thì dãy nhà nằm bên chân núi là những guest-house và restaurant liền kề cùng một kiểu, mặt tiền trang trí những giò phong lan, những giỏ hoa treo và những chậu và bồn cây cảnh lá xanh tươi hoặc nở bông nhiều màu đẹp mắt. Trước các guest-house và restaurant nầy là khoảng sân xi măng rộng, bao quanh bởi những tán bàng sum sê lá phủ. Các hàng quán êm đềm ẩn trong bóng mát chòm cây. Trong những mái fibro-cement màu cacao của hàng quán là một trận địa những võng là võng nối tiếp cạnh nhau với khách du lịch cuối tuần chen chúc nằm tán chuyện và ăn uống. Năm năm trước, vịnh Kep phía trước các guest-house và restaurant nầy chỉ là một bãi đầy sỏi đá. Nay là bãi tắm đầy cát dài khoảng 500m. Nhờ vậy mà lúc nào nơi đây cũng có khách xuống vui đùa cùng những con sóng từ trùng khơi ùa ập vào. Trên bãi, giữa con đường nhựa là lối đi xi măng đặt những chiếc ghế bố sặc sỡ sắc màu dưới những tán bàng để khách nằm thư giãn, nhắm nháp cà phê hoặc nước giải khát. Nếu muốn thưởng thức chè hoặc món ăn nào đó, có những chiếc xe bán hàng rong phục vụ. Đó là một chiếc xe hình chữ nhật có mái che, một bên hông gắn vào chiếc xe gắn máy. Xe nầy được các thiếu nữ Khmer chạy xuôi ngược trên con dọc bờ biển. Khi có khách, các cô dừng xe, tắt máy, quay người vào quầy hàng, pha chế. Gọn gàng và tiện lợi.
Tượng Neang Sor, Bạch Phụ trung trinh trên vịnh Kep.

Từ nơi đây, nhìn về hướng bắc thấy tượng Srey Sor (Bạch Phụ) trắng toát, cao to cuối bến tàu. Theo truyền thuyết, nàng Sor có chồng đi đánh cá. Mấy ngày sau không thấy chồng về, nàng ra bờ biển ngóng đợi rồi chết trong tư thế ngồi. Cảm thương tấm tình chung của nàng, người ta đắp tượng để tưởng nhớ và tôn vinh. Ngày rằm tháng chín hàng năm, người ta cúng kiến rồi thay cho nàng bộ đồ mới là dải lụa đỏ quấn quanh người. Xế chiều, từ tượng Srey Sor nhìn về hướng tây cuối vịnh là một cảnh quan đẹp. Mặt trời đỏ lựng từ từ chìm khuất trong bóng tối của cây rừng nơi mũi núi nhô ra biển. Ánh sáng của một ngày tàn nhuộm đỏ mặt biển hòa dợn vào từng con sóng nhấp nhô.
Con đường ven biển dài 5, 6km chạy luồn qua những tán bàng cổ thụ giao cành, là con đường đẹp nhất Campuchia. Biển xanh một bên gợi cảm nhè nhẹ vỗ, đã đẹp, lại càng đẹp hơn với những ngôi biệt thự sang trọng ẩn lưng chừng núi bên kia đường, được chăm chút từng loài hoa kiểng, trang trí theo phong cách nhà vườn với bể bơi và nhà hàng phục vụ ẩm thực phong cách châu Âu và Khmer. Đặc biệt, trên một dốc cao có biệt cung của Shihanouk nhìn ra biển - thời ông còn trị vì vương quốc nầy trước năm 1970.
 Biểu tượng của Kep là con ghẹ khổng lồ.

Đến Kep mà không ra chơi hòn Con Thỏ (Rabbit Island, Koh Tonsai) là một thiếu sót lớn. Hòn Con Thỏ cách bờ khoảng 30 phút đi tàu trên mặt biển lặng yên. Tại hòn đảo rộng khoảng 5km2, khách sẽ được nghỉ ngơi đúng nghĩa. Không xe cộ, không tiếng động phố thị, không hàng rong phiền lụy… Chỉ có tiếng sóng biển rì rào và tiếng rừng dừa xạc xào ru âm. Bước từng bước chậm rãi trên bãi cát vàng, nghe bàn châm ấm mát. Mướn chiếc cần câu móc mồi ngồi làm Lã Vọng đã thú. Mướn thuyền chèo, bơi loanh quanh mặt biển, thăm hòn Dừa, hòn Gừa nằm kế bên. Dù nhỏ hơn hòn Con Thỏ nhưng cũng quyến rũ. Vùi mình trong làn nước biển xanh càng thú hơn. Nhưng nhiều khoái cảm nhất vẫn là mang kiếng lặn và ngậm ống thở lao mình xuống lòng biển sâu. Thế giới thủy cung mê hoặc với từng bầy cá đủ màu sắc bơi lượn quanh ta. Lên bờ, vào một bungalow nhỏ nhắn thư giãn với món massage. Khỏe người.

Kep còn nhiều điều thú vị khác cần được khám phá. Trong đó có tượng con ghẹ khổng lồ nằm trên mặt biển gần bờ, là biểu tượng đầy hãnh diện của địa phương. Gần cầu cảng Kep là tượng nữ thần Sophi cầm đờn. Theo truyền thuyết, Vina và Sophi là hai vị thần bảo vệ đất nước Campuchia. Khi có quân xâm lược, thần Vina bắn tên, còn thần Sophi gảy đàn sẽ đánh tan kẻ thù. Tượng thần Sophi là điểm cuối của cung vịnh biển đẹp nhất Campuchia và là một trong những vịnh biển đẹp nhất thế giới. Đây cũng là nơi cách biên giới Việt Nam trên vịnh Thái Lan (Hà Tiên, Kiên Giang) chỉ vài cây số.

                                                          Bài, ảnh: PHÙ SA LỘC
 

Tuesday, 14 July 2015

Những sáng tác khác của Hồn Trẻ 20

LỜI RU CON SÁO NHỎ


Ca khúc: ĐẮC LỢI
Phổ thơ PHÙ SA LỘC
Tiếng hát: TUẤN ANH

Saturday, 4 July 2015

Những bài viết khác

Nguyệt Quỳnh

HS. TS. VN: 
NGUỒN CỘI TỰ BAO ĐỜI

Vào thứ Ba 23/6/2015, Đài truyền hình Việt Nam phóng lên internet một bộ phim năm tập với tựa đề “Biển đảo Việt Nam – Nguồn cội tự bao đời”. Đây là lần đầu tiên bốn chữ ‘Trung Quốc xâm lược’ mới xuất hiện một cách chính thức thay chữ ‘nước lạ’ trên truyền thông Đảng CSVN với nhiều dữ liệu lịch sử quí giá khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam.
***
Có người buột miệng chửi thề: “#%@*!:-+… Sao bây giờ mới dám nói !? Sao chưa trả tự do cho những người từng viết HS.TS.VN đi !? Sao chưa chính thức kiện Trung Cộng ra toà án quốc tế v.v... ”
Tôi muốn nhắc đến những hàng chữ mờ mờ “HS.TS.VN” trên bờ tường ngày xưa bằng câu nói của nhà văn Tolkien: "Ngay cả những người nhỏ bé nhất cũng có thể thay đổi thế giới."   
Tolkien đã xác tín niềm tin và giúp chàng sinh viên 25 tuổi khoa sinh vật học, Srdja Popovic, cùng các bạn của anh - những sinh viên trẻ, các nhà hoạt động dân chủ huyền thoại của phong trào Otpor - đánh sập được chế độ độc tài hung bạo của lãnh tụ Slobodan Milosevic.

Tôi nghĩ đến Srdja Popovic và Otpor khi xem bộ phim của đài truyền hình Việt Nam, và khi blogger Người Buôn Gió nhắc về phong trào kẻ chữ HS.TS.VN năm 2010. Trước đó khoảng mười năm tại Serbia, đêm đêm trên khắp các hang cùng ngõ hẻm, các sinh viên của phong trào trẻ này đã miệt mài thả tờ rơi và vẽ những khẩu hiệu đơn giản nhắm vào nhà độc tài Milosevic như “hắn đã hết thời” hoặc “Otpor - vì tôi yêu Serbia”. Và cũng như các bạn trẻ Việt Nam khi kẻ dòng chữ HS.TS.VN, các sinh viên của Otpor đã bị bắt. Tuy nhiên, họ cũng hỏi ngược lại lực lượng cảnh sát rằng tại sao lại bắt họ vì dòng chữ đó, ai cũng có quyền yêu tổ quốc Serbia mà!

Điều lý thú là để chống lại lực lượng quân đội và xe tăng của chính quyền, vũ khí đấu tranh của Otpor chỉ đơn thuần là các buổi chơi nhạc rock, là internet, email và các khẩu hiệu phun sơn. Và để thu hút được đám đông, họ cho dẫn đầu các cuộc tuần hành ôn hoà là những sinh viên tươi trẻ, xinh đẹp, tràn đầy sinh lực ở tuổi đôi mươi. Trí tuệ của tuổi trẻ là nguồn lực không bao giờ cạn; các phương pháp đấu tranh của Otpor luôn luôn đổi mới và đa dạng. Họ tiến hành và tuân thủ tuyệt đối kỷ luật đấu tranh bất bạo động. Tuy nhiên, Otpor vẫn bị chính quyền độc tài Milosevic tô vẽ như một tổ chức khủng bố, tội ác và bạo loạn.

Điều đáng nói hơn cả là thái độ của những thành viên của phong trào. Dường như họ luôn luôn sẵn sàng để bị bắt cầm tù. Người ta có cảm tưởng Otpor đã khiến những nhà hoạt động này cảm thấy tự hào khi bị bắt. Và điều này đã khiến nhiều người cho rằng bí quyết thành công của Otpor là Sẵn Sàng Đối Mặt với Cường Quyền và Chiến Thắng nó.

Nếu như ngày hôm nay chúng ta nhìn thấy thái độ vững vàng, sẵn sàng đối đầu của các nhà hoạt động trẻ qua một số phong trào - dù vẫn còn thưa thớt trên đường phố - như Vì Một Hà Nội Xanh hay Tôi Không Thích ĐCSVN, We Are One… hãy nhớ và biết ơn những người trước đó đã âm thầm, đêm đêm miệt mài đi kẻ chữ HS.TS.VN trong những con hẻm tối tăm.
Vào khoảng đầu năm 2010, người ta bắt đầu thấy xuất hiện những tờ rơi kêu gọi bảo vệ hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Để đối phó lại với sự truy bức gắt gao của lãnh đạo CS, người dân Việt Nam tìm cách biểu lộ nhanh hơn, kín đáo hơn. Những chữ viết tắt HS.TS.VN ban đầu chỉ xuất hiện ở những nơi hoang vắng ít người qua lại: trên một bờ tường, bên một vệ đường, nơi góc cột đèn vắng vẻ…
Dần dần HS.TS.VN xuất hiện ở khắp nơi, công khai nơi cổng trường học, bên góc phố, trên bến xe, nơi tấp nập đông người qua lại. Thoạt đầu ở Bình Dương, rồi Củ Chi, Hà Nội, Hải Phòng, Đồng Hới, Quảng Bình, Thanh Hoá, Nam Định, Phan Thiết, Ban Mê Thuộc, Sài Gòn v.v…
HS.TS.VN thay ngàn lời, nói lên cái quyết tâm của mọi người dân Việt Nam đối với đất nước. Mặc dù lúc ấy nó đến từ đôi tay run rẩy vì sợ, từ trái tim đập hụt nhịp, từ giòng lệ nóng của người cựu bộ đội, từ đôi mắt dáo dác của những sinh viên trẻ, nhưng sau đó nó đã lan toả rất nhanh.
Tôi còn nhớ cảnh công an vây bắt một số bà con dân oan ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng chỉ vì họ mặc những chiếc áo phông màu xanh mang dòng chữ HS.TS.VN. Tôi còn nhớ cả cái cảm xúc khi nghe một chị dân oan cãi lại công an bằng giọng nói miền Nam chân chất của chị: “Tại sao lại bắt tôi cởi áo, tôi thấy áo này có hàng chữ “dziết tắc” là Học sinh Tiến sĩ Dziệt Nam thì tôi mặc, tôi thấy đẹp thì tôi mặc…” Lúc ấy người ta còn chưa dám công khai nói lên cái quyền bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa của mình. Thế nhưng chỉ một thời gian ngắn sau đó, hình ảnh những chữ viết tắt HS.TS.VN đã tràn lan trên mạng. Người ta không những viết mà còn chụp hình gởi đi khắp nơi, kèm theo nó là tâm trạng sợ hãi, lo lắng, hồi hộp của những người thực hiện.
Hãy nghe tâm sự của một bạn trẻ:
…Trên quốc lộ 22, hướng đi Củ Chi, là con đường mà chúng tôi chọn. Hồi hộp lắm khi ngắm nhìn lại các kết quả mà cả nhóm đã dán. Sau khi trải qua những giây phút hồi hộp và lo lắng, chúng tôi cảm thấy rất hạnh phúc khi được góp một phần sức lực nhỏ bé của mình. Thực sự đây sẽ là những kỷ niệm rất khó quên đối với từng người trong nhóm chúng tôi…
Của bác Mão tại quận Thanh Xuân người đã dám viết những chữ HS.TS.VN đầu tiên tại thủ đô Hà Nội:
“Có ai biết để có Hà Nội bây giờ, bao nhiêu đời ông cố ông kỵ chúng ta đã đổ biết bao xương máu ra mới bảo vệ được cái nước này, cái thủ đô này suốt một nghìn năm qua? Thế mà bây giờ, giặc vào chiếm đảo, chiếm đất, chiếm biển, chiếm rừng thì ta lại chẳng dám đụng đến cả cái tên của chúng nữa. Chỉ rón rén gọi là ‘nước lạ, tàu lạ.’ Thế thì ta có đáng đứng trên cái đất thủ đô này không.”
Của các sinh viên ở Quảng Ninh trong ngày quốc khánh:
…Rạng sáng 2-9, chúng tôi đã bắt đầu hành trình đưa 6 chữ "HS.TS.VN" thiêng liêng đến mọi con đường, ngõ xóm của tỉnh Quảng Ninh – quê hương vàng đen của Tổ Quốc. Hy vọng mọi người sẽ nhận ra rằng: Dù trong bất kì hoàn cảnh nào, dù khó khăn hay ngặt nghèo đến mấy, những đứa con của đất mẹ Việt Nam vẫn sẽ can đảm đứng lên, khẳng định, bảo vệ Hoàng Sa & Trường Sa mãi mãi là khúc ruột của Việt Nam. Trong buổi sáng trọng đại này, khi nhà nhà phấp phới cờ hoa chào mừng ngày Quốc khánh, còn gì ý nghĩa hơn khi phố phường tràn ngập những dòng chữ đỏ khẳng định "Hoàng Sa & Trường Sa là của Việt Nam".
Và của một người vô danh như hàng ngàn những con người bình thường vô danh khác ở khắp các nẻo đường đất nước: …Tôi tuy vẫn sợ, nhưng vẫn muốn tiếp tục làm. Tôi xin gởi Ban Biên tập mấy tấm hình chụp hành động yêu nước lén lút của tôi trong hơn 2 tuần qua. Viết tới đây, tôi muốn khóc. Yêu nước mà lại lén lút sao trời? Nhưng đành vậy chứ sao, vì tôi biết nếu mình có bị gì, thì sẽ không ai giúp được. Thôi đành nuốt hận yêu nước lén lút vậy.”
Và rồi những hành động công khai cần thiết: từ vụ phát mũ áo mang dòng chữ HS.TS.VN giữa ban ngày ở đền Ngọc Sơn ngay giữa thủ đô Hà Nội hay vụ căng biểu ngữ, đọc lời kêu gọi cảnh giác với Bắc Triều ngay trong ngày đại lễ ngàn năm Thăng Long. Một số người trẻ hải ngoại đã vượt thắng nỗi sợ cá nhân để cùng góp mặt, tiếp sức với bạn trẻ quốc nội trong nỗ lực đánh thức lòng yêu nước của quần chúng. Đây là một bước chuyển, đột phá từ hành động viết chữ lén lút ở những nơi xa xôi vào ban đêm sang hành động công khai giữa ban ngày ngay tại trung tâm Hà Nội.
Đã có rất nhiều những nỗ lực như thế để HS.TS.VN trở thành những biểu ngữ lớn được viết nguyên chữ - Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam - dẫn đầu các cuộc biểu tình liên tiếp vào tháng sáu năm 2011. Và đã có nhiều người chấp nhận hy sinh: Bà Đặng Ngọc Minh và con gái Nguyễn Đặng Minh Mẫn là một trường hợp điển hình, họ cùng bị bắt giam bởi điều 79 Bộ Luật Hình Sự, bởi những hoạt động như đã viết hàng chữ HS.TS.VN rồi chụp ảnh phát tán trên mạng; blogger Nguyễn Ngọc Già, người đầu tiên đã viết bài ủng hộ cho phong trào này cũng đã bị bắt, hiện giờ không ai biết anh bị giam giữ nơi đâu?
Điều làm người ta không quên Nguyễn Ngọc Già là tấm lòng anh giải bày trong một bài viết: “Trong đau thương, đọa đày người ta cần nhiều lắm sự nương tựa lẫn nhau, phải không các bạn? Chúng ta đang nương tựa vào nhau để mỗi người góp một tay làm một chút gì đó, dù nhỏ cũng được, những mong cho Quê hương này, Dân tộc này mãi trường tồn.”
Để chống lại chế độ độc tài Slobodan Milosevic, phong trào Otpor khởi đầu đi chỉ có 10 sinh viên tham gia. Nhưng chỉ trong vòng 9 tháng của năm 2000 đã có đến hơn 2400 các nhà hoạt động Otpor đã bị bắt và hàng trăm thành viên khác sẵn sàng chịu bị bắt. Để chuyển đổi một đất nước tụt hậu, tang thương, tham nhũng, đói nghèo, bất công, lệ thuộc trở thành một đất nước của chính mình đầy sinh lực và hứa hẹn mỗi người dân Việt Nam đều phải góp mặt. “Đảng CSVN đã hết thời” lãnh đạo CS không thể nào giải quyết được các vấn nạn xã hội và bảo vệ được đất nước; chỉ người dân Việt Nam mới làm được điều đó. Hãy liên kết, hãy tham gia bất cứ tổ chức nào, hãy trở thành một thành viên của các tổ chức xã hội dân sự; và hãy đeo biểu ngữ này trước ngực, trong tim, sẵn sàng đối đầu với tập đoàn lãnh đạo nhu nhược và chiến thắng họ.

Srdjan Milivojevic, một lãnh đạo khác của Otpor tâm sự rằng: “Cái đáng sợ nhất cho chính quyền là chúng tôi đã dùng biện pháp phi bạo lực trong cuộc đấu tranh của mình”. Với phương pháp đã trở thành “hàng hiệu” trên thế giới này Otpor đã hướng dẫn và đã khiến cho người dân Serbia nhận biết ra một điều - chính bản thân họ có thể thay đổi chế độ.

Ngày xưa, với phương pháp Đấu Tranh Bất Bạo Động Gandhi đã lật đổ được chế độ thực dân Anh trong vòng 30 năm; Serbia mất đến 10 năm; Tunisia chỉ mất một tháng rưỡi, và Ai Cập mất 19 ngày. Việt Nam phải mất bao lâu còn tuỳ vào quyết tâm của mỗi chúng ta.

Hãy nhớ đến Nguyễn Ngọc Già và là nơi nương tựa cho anh, cho Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Tạ Phong Tần, Trần Huỳnh Duy Thức…và cho chính tâm hồn mình. Vào cuộc đấu tranh không súng đạn này, những người lính của phong trào đấu tranh bất bạo động hôm nay là những người vô cùng dũng cảm và tôi cũng tin như nhà văn Tolkien, tác giả của tác phẩm nổi tiếng “Lord of the Ring” - ngay cả những người nhỏ bé nhất cũng có thể thay đổi thế giới.


HS.TS.VN đã giúp người ta vượt thắng được sự sợ hãi triền miên, đã tạo nhiều cảm xúc và hạnh phúc cho biết bao nhiêu người, nó còn là sợi dây nối kết bền chặt nhất của dân tộc. Có thể nói dòng chữ HS.TS.VN đã là chiếc đinh đầu tiên, chắc chắn nó cũng sẽ là chiếc đinh cuối cùng trên cỗ quan tài của một chế độ tàn ác và nhu nhược trên mảnh đất đầy huyền sử này./.

Nguồn: Tác giả gửi

Thursday, 2 July 2015

Những sáng tác khác của Hồn Trẻ 20


CHIẾC NÓN

Nhạc: ĐẮC LỢI
Phổ từ thơ PHÙ SA LỘC

Giọng hát: HẢI ĐĂNG

Những bài viết khác của Hồn Trẻ 20

NGUYÊN NGHĨA

NGHĨ SAO VIẾT VẬY (14)
về sự [... ...] của người bày đầu vụ
"Kháng nghị thư"

Tôi đau đớn báo tin cùng các vị có hộp thư e-mail, các surfers, các bloggers, v. v. rằng:

Do sự.... [deleted hai chữ] của người bày đầu vụ "ký tên Kháng nghị thư chống S-219" và nhóm do ông ấy lôi kéo, nên nhóm ấy đã phạm quá nhiều lỗi trầm trọng, vô phương cứu vãn, khi thục hiện vụ "Kháng nghị thư"!

Những lỗi trầm trọng, vô phương cứu vãn này đã đưa "Kháng nghị thư" tới "điểm đến" là đâu, người ta có thể đoán ra rồi!

Vì người bày đầu vụ "Kháng nghị thư" và nhóm do ông ấy lôi kéo không học hỏi tới nơi tới chốn về cơ cấu chính phủ, cơ quan lập pháp và hệ thống pháp luật Canada, v.v. nên họ mới xưng hô một cách rất mất... lễ độ khi viết "Kháng nghị thư" gửi cho chính phủ và Quốc Hội Canada.


Người bày đầu vụ "Kháng nghị thư" và nhóm do ông ấy lôi kéo tưởng đâu Thượng Nghị Sĩ Canada là một chức vụ tầm thường! Nếu được hiểu biết tới nơi tới chốn và viết cho đúng phép tắc thì nhóm "Kháng nghị thư" đã không gọi "Dear Senator" này, "Dear Senator" nọ, mà phải thưa một cách lễ độ "Honourable Bob Runciman, Senator", "Honourable Thanh Hai Ngo, Senator", v.v.!



Cũng y như vậy, phải lễ độ thưa Thủ Tướng Canada "Honourable Stephen Harper, Prime Minister", thưa Tổng Trưởng Quốc Phòng Canada "Honourable Jason Kenney, Minister of National Defence". v.v.

Dự Luật S-219 đã được Quốc Hội Canada thông qua và đã được Toàn Quyền Canada phê chuẩn. Dự Luật ấy trở thành Luật và bây giờ mang tên là Luật "Ngày Hành Trình Đến Tự Do" (Journey to Freedom Day Act). 

Danh số S-219 chỉ được dùng khi còn là Dự Luật mà thôi. Thế nhưng mãi bây giờ mà ông bày đầu và nhóm do ông ấy lôi kéo còn gửi "Kháng nghị thư" kèm theo với "Danh Sách chống S-219" thì nó phải được hiểu là "Kháng nghị thư chống Dự Luật (khi chưa thành Luật)"!

Trước đây, một nhóm thiên Cộng đã được cho phép vào Hạ viện Canada để điều trần (để phản đối Dự Luật S-219), nhưng cuối cùng nhóm thiên Cộng đã thảm bại: Hạ viện đã biểu quyết chấp thuận Dự Luật! 

S-219 đã trở thành Luật "Ngày Hành Trình Đến Tự Do"! Thử hỏi, giờ đây cơ quan lập pháp Canada còn thèm nghe bất cứ ai, bất cứ nhóm nào phát biểu ý kiến về S-219 nữa chăng? "Bênh" cũng chẳng thèm nghe chứ đừng nói chi "chống"!

Luật "Ngày Hành Trình Đến Tự Do" là Luật của quốc gia Canada. Thử hỏi, chính phủ và Quốc Hội Canada có dư thì giờ để nghe ý kiến từ bất cứ ai, bất cứ nhóm nào không phải là công dân Canada chăng? 

Thêm vào đó, trong "Danh sách ký tên chống S-219" do người bày đầu vụ "Kháng nghị thư" này (là bác sĩ Trần Văn Tích) đúc kết, đã đăng trên diễn đàn Nước Việt, có 1 người tên Hoàng Sa được ghi tên 2 lần, ở số thứ tự 110 và 112. Một lần thì ghi là ở Ottawa, Omtario, Gia Nã Đại, một lần ghi là ở Ottawa, Ontario, Hoa Kỳ.

(Hoa Kỳ cũng có thành phố tên Ottawa thuộc tỉnh bang Ontario sao? Ngộ quá há!) Thử hỏi, với "1 người tính 2 phiếu" như vậy, cái danh sách ấy có khả tín hay chăng? Đã không khả tín thì số phận của "Kháng nghị thư" ra làm sao, người ta có thể đoán ra rồi!









Ảnh bên: Ông Trần Văn Tích, người bày đầu vụ "Kháng nghị thư"

Bác sĩ, mà phạm lỗi cẩu thả như vậy, biết đâu chừng có lúc tính tiền 2 lần cùng một giờ khám, cùng một chứng bệnh và cùng một bệnh nhân? Bác sĩ, mà phạm lỗi cẩu thả như vậy, bệnh nhân nào dám giao mạng mình cho ông bác sĩ ấy?

Ngoài ra, người bày đầu vụ "Kháng nghị thư" và nhóm do ông ấy lôi kéo còn phạm nhiều lỗi trầm trọng, vô phương cứu vãn khác nữa.

Nhưng hãy để cho chính người bày đầu vụ "Kháng nghị thư" và nhóm do ông ấy lôi kéo tự học hỏi lấy! Rất tiếc, tôi không thể tiếp tục "vẽ đường cho hươu chạy"! 


Nguồn: Tác giả gửi

Saturday, 20 June 2015

Những bài viết khác

ĐOÀN XUÂN THU
Ba tôi, người đánh máy mướn














Năm 1961, thằng em thứ sáu, vừa lên 5 của tôi, bị viêm màng não rồi chết. Thân phụ tôi đang làm trưởng ty Bưu Ðiện Rạch Giá buồn bã quá, xin đổi về Sài Gòn làm ở Bưu Ðiện Trung Tâm gần Vương Cung Thánh Ðường, dắt cả gia đình chạy trốn một kỷ niệm buồn đau!
 
Nhà thì chính phủ cho một căn, ở lầu hai cư xá Bưu Ðiện trên đường Hai Bà Trưng, nằm trong con hẻm lớn, đối diện nhà thờ Tân Ðịnh.

Rồi năm 63, cuộc đảo chánh 1/11 của các tướng lãnh. Tổng Thống Ngô Ðình Diệm và bào đệ là Cố Vấn Ngô Ðình Nhu bị giết. Cái chết của Tổng Thống Diệm đã chấm dứt luôn cuộc sống tương đối dễ thở của các công chức bậc trung. Nhà đông con, vật giá càng lúc càng tăng, con cái ngày một lớn, tiền ăn tiền quần áo tiền trường đè nặng lên vai Ba. Nên Ba phải làm thêm 'job' nữa. Ðánh máy mướn!

Vốn xuất thân từ thư ký, sau vừa làm vừa học, thi đậu cải ngạch thành Cán Sự Bưu Ðiện, Ba đánh máy rất nghề, chỉ nhìn vào văn bản mà không cần nhìn vào bàn phím chữ. Ðánh bằng mười ngón, tốc độ nhanh, nghe như tiếng rào rào đổ trên mái tôn. Mưa!

Cuối đường Phan Ðình Phùng, đi về phía Chợ Lớn rồi quẹo tay phải sang đường Lý Thái Tổ có rất nhiều tiệm Ronéo. Trong tiệm, ngoài giàn máy Ronéo, còn có vài cái máy đánh chữ, bàn ghế ngồi do chủ tiệm cung cấp. Làm ăn chia, tứ lục, 6/4.

Muốn in Ronéo, phải đánh trên giấy stencil. Ðó là loại giấy có tráng sáp để khi đánh, chữ sẽ khắc dấu trên sáp; rồi khi đưa vào máy, mực sẽ tràn ra phủ đầy trên những dấu lõm. Dán stencil vào máy, rồi quay bằng tay hay bằng điện. Bài viết sẽ lần lượt được in ra.

Khách hàng đến là các giáo sư mướn đánh máy bài giảng ở trường đại học, bán “cours” cho sinh viên.

Khách hàng cũng có thể là các nhà văn chuyên viết truyện dài đăng trên báo hằng ngày mà Miền Nam lúc bấy giờ gọi là viết “feuilleton” như Dương Hà, An Khê, Ngọc Linh, Sơn Nam... Họ mang những bản thảo viết tay, thường là khó đọc, đến mướn đánh máy cho rõ ràng để thợ sắp chữ nhà in dễ đọc, dễ sắp chữ trên bản kẽm rồi in ra thành tiểu thuyết.

Giá cả có khác nhau tùy theo khách hàng thường xuyên như các giáo sư hay các nhà văn. Ngoài ra cũng có nhận đánh đơn từ các loại.

Mỗi ngày, Ba cỡi chiếc xe đạp đòn dông đi làm theo giờ hành chánh từ 7 giờ sáng đến 5 giờ chiều. Tan sở lại phải chạy xuống tiệm Toàn Thắng ở cuối đường Phan Ðình Phùng để làm cái “job” thứ hai.

Khoảng 9, 10 giờ đêm, mệt mỏi, rã rời sau 16 tiếng đồng hồ làm việc, Ba mới theo đường Phan Thanh Giản, chỉ cho chạy một chiều để quay trở về Hai Bà Trưng, Tân Ðịnh.

Má vẫn thường chờ Ba cơm tối; còn 8 anh em tôi thì đã đi ngủ mất rồi. Hôm nào được lãnh lương hoặc đánh máy có tiền nhiều, Ba vẫn thường ghé qua xe bán bánh mì Tám Cẩu ở ngã tư Cao Thắng và Phan Thanh Giản, gần rạp hát Ðại Ðồng, mua vài ổ bánh mì về cho con.

Về nhà Ba vô giường, bế từng đứa dậy, đặt ngồi ngoài bàn rồi bảo: “Ăn đi con!” Ăn thì khoái thiệt nhưng “buồn ngủ” híp con mắt luôn! Em gái tôi cắn miếng bánh mì nhai, chưa kịp nuốt thì gục xuống bàn... ngủ tiếp. Ba lại bế từng đứa, cho vào giường ngủ.

Người ta thường bảo người mẹ như cánh cò. Cánh cò lặn lội bờ sông... Ba tôi không phải là cánh cò, Ba tôi là đại bàng nhưng con đông quá, bám vào đôi cánh của Ba nặng trĩu. Ba không bay cao, bay xa được mà chỉ bay là đà; nhưng vẫn phải rán mà bay để tìm mồi về cho vợ và con trong thời khốn khó!

Ba chưa từng bao giờ từ bỏ ước vọng là con mình sẽ được ăn học đàng hoàng, tới nơi tới chốn để cuộc đời chúng nó sau không phải vất vả như Ba!

Bước ra đời, nếu mình có thành công, có giỏi hơn người khác thường là bị gièm pha, xúc xiểm, ganh tị... nhưng mỗi thành công dù rất nhỏ trên trường đời của con thì Ba lại tự hào, hãnh diện coi thành công đó là rất lớn và là chính của Ba luôn!

Năm 63, tôi thi đậu vào Petrus Ký. Ðỡ cho Ba không phải lo tiền trường. Vì nếu rớt, phải đi học tư, tốn lắm! Việt Nam lúc đó đậu vào một trường công lập nổi tiếng như Petrus Trương Vĩnh Ký cho con trai hay Gia Long cho con gái là rất khó. Trường rất có kỷ luật nên học trò trường công không dám “cúp cua” đi chơi nên thường học giỏi hơn học trò trường tư dù giáo sư trường tư lại nổi tiếng dạy hay hơn: Dạy hay hơn nên mới được chủ trường tư mời dạy!

Ngày coi kết quả thi vào Petrus Ký, trời đổ trận mưa to. Thầy Trường dạy luyện thi đệ thất, có danh sách học trò thi đậu, báo tin vui. Ba nhường áo mưa cho con, còn mình đội mưa đến. Thầy và Ba bắt tay nhau, hỉ hả cười rạng rỡ, dù nước mưa còn chảy ròng ròng trên má. Tôi thấy thương Ba quá trời. Sao mà khổ dữ vậy! Tôi thấy đậu vô đệ thất, cho dù là của một trường trung học nổi tiếng nhứt miền Nam đi chăng nữa thì có gì là... lớn lao lắm đâu! Mấy thằng bạn học chung với tôi cũng thi đậu đó thôi.

Rồi khi thi đậu tú tài một, tú tài hai, Ba cũng mừng như chính Ba thi đậu vậy! 

Khi vào đại học, Ba muốn con học Luật Khoa để trở thành luật sư chẳng hạn... Có lẽ đường hoạn lộ công danh của Ba đã từng bị xui xẻ, bị đối xử bất công quá hay chăng mà Ba không muốn con mình phải gánh chịu: Phải biết Luật để cho tụi nó sợ mà không dám áp bức lại mình?

Tôi thì thấy những chồng “cours” là đã “ớn.” Lại phải tốn rất nhiều tiền để mua nên không muốn đi học Luật; dù trường đó, trên con đường Duy Tân, thơ mộng và có biết bao nhiêu là con gái, tiểu thơ con nhà giàu chưng diện, ẹo tới, ẹo lui...

Ba nói một, hai lần thì tôi vẫn giả bộ tảng lờ. Nhưng lần thứ ba thì con Ba, cái thằng bất hiếu, cứng đầu cãi lại: “Con là con ếch mà Ba muốn con to bằng con bò! Không được đâu!”

Tôi đã nhẫn tâm làm tan nát niềm ước vọng của Ba tôi rồi; mà tôi cứ “thản nhiên” như không. Trời ạ!

Sau nầy vào Ðại Học Sư Phạm ra trường, đi dạy, một hôm Ba nói: “Thôi không làm luật sư, làm giáo sư cũng được!” Dù tôi chỉ là Giáo Sư Trung Học Ðệ Nhứt Cấp “quèn” mà thôi!

***

Rồi 75 đến, nước mất nhưng nhà tôi nhứt định không tan. Cũng sống lầm than mà cũng không nghe Ba một tiếng thở than: Ði tù cải tạo sáu tháng vì là viên chức ngụy quyền, cấp trưởng ty. Trong tù, Ba tôi vẫn ăn mặc một cách đàng hoàng, tề chỉnh. Ðêm trong trại, Ba xếp quần áo lại, lót dưới gối trên đầu nằm cho thẳng thớm. Sáng ra, mặc áo bỏ vô quần, mang giày như thuở còn đi làm; dù mấy thằng cán bộ nhiều lần mỉa mai, phê bình Ba là còn giữ tác phong”tiểu tư sản”! Ba chỉ nói: “Mình mất nước chớ không mất tư cách!”

Ra tù, Ba lại trở về Sài Gòn, ra Lý Thái Tổ ngồi đánh máy mướn để nuôi đàn con: đứa thì đi tù vì là sĩ quan Ngụy, đứa thì bị đuổi! Ba vẫn ăn mặc rất đàng hoàng, vẫn áo trắng bỏ vô quần, vẫn mang giày, dù cũ, ra đánh máy mướn, làm đơn cho bà con cô bác Sài Gòn đi thăm nuôi chồng, con đang ở tù cải tạo.
Cuộc sống cực kỳ khốn khó mà Ba vẫn không than van; vẫn không phiền trách ai đã làm cho mình mất nước!

Bà con ở Hố Nai, có thời đi lính Liên Hiệp Pháp, xuống nhờ Ba đánh đơn gởi Tổng Thống Francois Mitterrand để xin đi định cư. Là người học chương trình Pháp, Ba viết thơ giùm họ cảm động làm sao đến nỗi ông chánh văn phòng của tổng thống hồi đáp ngay, rồi Ba dịch ra tiếng Việt cho bà con nghe là: “Tổng Thống Cộng Hòa Pháp đã nhận được thơ ông và đã chỉ thị chuyển hồ sơ qua Bộ Ngoại Giao để hoàn tất tiếp hồ sơ!”. Sau đó cũng có vài gia đình được đi Pháp định cư.

Có lần ông chủ một cây xăng ở Rạch Giá bị đánh tư sản, bị đuổi đi vùng kinh tế. Khổ quá, ông trốn về Sài Gòn và gặp lại Ba. Ông vẫn còn gọi Ba là ông trưởng ty như ngày cũ! Ông nói vì không có hộ khẩu nên không làm được thông hành và chiếu khán nhập cảnh Hoa Kỳ; dù con ông đã gởi đơn về bảo lãnh. Ba lại giúp ông làm đơn gởi cho bọn công an, bộ phận xuất nhập cảnh ở đường Nguyễn Trãi Chợ Lớn và Tòa Ðại Sứ Mỹ ở Bangkok, Thailand. Ðơn thành công và ông được ra đi! Bùi ngùi từ giã, ông nói: “Tôi đi rồi, không biết chừng nào mới có dịp gặp lại ông trưởng ty.” Rồi rưng rưng nước mắt, bắt tay chào vĩnh biệt!

Ðọc sử thế giới, tôi nhớ rằng Raoul Wallenberg (1912-1947), nhà ngoại giao Thụy Ðiển, đã cứu hàng chục ngàn người Do Thái ở Hungary thoát khỏi Holocaust, lò hơi ngạt của Phát Xít Hitler trong Thế chiến thứ hai. Ông đã cấp những thông hành bảo vệ (Schutz-Pass) và cho những người Do Thái ẩn náu trong những tòa nhà thuộc tòa đại sứ Thụy Ðiển ở hải ngoại. Ngày 17 tháng 1, 1945, Hồng quân Cộng Sản Liên Xô tiến vào Budapest, Hungary bắt ông giam cầm và ông chết ngày 17 tháng 7, 1947 trong nhà tù Lubyanka ở Moskva. Trái tim vĩ đại của một con người nhân hậu đã mãi mãi thôi đập nữa!

Chủ Nghĩa Phát Xít và Chủ Nghĩa Cộng Sản đều tàn ác như nhau. Chính bọn chúng đã giết đi những người nhân hậu!

Dĩ nhiên thân phụ tôi không thể cứu được nhiều nạn nhân như ông Raoul Wallenberg đã từng làm; nhưng chí ít Ba tôi cũng đã giúp được một số người, dù con số đó rất nhỏ nhoi, vượt thoát khỏi gông cùm cộng sản. Chỉ có một trái tim nhân đạo mới dám làm được như thế! Ba từng nói: “Giúp được ai, dù là chuyện nhỏ, để làm cho họ bớt thống khổ hơn là điều phải làm con ơi!”

***

Năm 81, thằng em thứ 5 của tôi liều chết vượt biên đến được Pulau Bidong, Mã Lai. Về Adelaide, Nam Úc định cư, nó lần lượt bảo lãnh Ba và các anh em qua. Cuối cùng cả gia đình đoàn tụ!

Ðêm nay, ngồi trước bàn phím computer, viết bài này do anh Hoàng Ðịnh Nam, báo Trẻ Garland Texas đặt bài, nhân Father's Day bên Mỹ, tôi lại nhớ đến cái bàn máy đánh chữ của Ba. Nhớ mười ngón tay xương xẩu, cong vòng của Ba gõ trên bàn đánh máy mà ngày xưa người ta thường cảnh báo về già sẽ bị đau tim mà chết. Nhưng Ba không sợ! Mười ngón tay đó của Ba đã nuôi anh em con ăn học, đủ để sống sót và làm lại cuộc đời nơi đất lạ quê người. Tụi con xin cảm ơn Ba!

Ba bỏ tụi con đi, năm nay nữa là 15 năm chẵn. Tiếng gõ trên bàn máy chữ vẫn rào rào như tiếng mưa rơi... vẫn còn vang động đâu đây! Nhớ và thương vô cùng cái dáng của Ba còng lưng trên xe đạp trong những ngày ngược gió. Nhớ bánh mì Tám Cẩu Ba mua; mà đút vào miệng chưa kịp nhai tụi con đã gục đầu xuống bàn... mà ngủ tiếp. Nhớ cái bắt tay của Ba với thầy Trường ngày con đậu vào đệ thất.

Người ta cần tới Father's Day, Chúa Nhựt, tuần lễ thứ ba của Tháng Sáu như ở Hoa Kỳ hay Chúa Nhựt, tuần lễ thứ nhứt của Tháng Chín ở Úc để kỷ niệm ngày từ phụ, để nhớ tới phụ thân!

Còn con, con nhớ Ba mỗi ngày, khi còn sống... Và cho đến lúc nào đó con sẽ được gặp lại Ba!

Đoàn Xuân Thu

Wednesday, 17 June 2015

Những bài viết khác

 “Sinh nhật buồn” là một tản văn của nhà văn Khuất Đẩu, ông hiện sống ở miền Trung. Ông viết về điều mà ai đang sống ở  VN đều chứng kiến trong những ngày này: sinh nhật đảng CSVN, với một cái nhìn sâu sắc, hài hước và trầm tĩnh. 
    
Sinh nhật buồn 
Khuất Đẩu

Đang ngồi chờ cạo mặt ráy tai ở một quán hớt tóc đầu con hẻm, bỗng nghe lệnh của tổ dân phố phát ra oang oang trong loa phóng thanh: “Để mừng Đảng mừng xuân, mọi nhà đều phải treo cờ tổ quốc!

Chợt nhớ ra ngày mai, mồng ba tháng hai là ngày sinh của Đảng. Và Đảng 85 tuổi. Như thế cũng đã gần thượng thọ rồi. Đảng hơn tôi 10 tuổi. Nếu là trong giới viết lách, có thể gọi thân mật bằng anh, rủ nhau đi cà-phê tán gẫu. Nhưng Đảng không phải là người, không hình thù mặt mũi, chỉ “văn kỳ thanh chứ bất kiến kỳ hình”, có muốn nâng ly chúc mừng cũng không biết chúc ai.
                 
Nhưng Đảng cũng không phải là ma. Đảng có mặt ở mọi nơi, mọi chỗ. Gần, thì tổ trưởng dân phố, công an khu vực. Xa, thì chủ tịch tỉnh, chủ tịch nước. Chót vót là tổng bí thư.
Đảng là một tổ chức chính trị trùm cả nước. Cái bóng của Đảng to đến nỗi trông lên chỉ thấy Đảng chứ không thấy Trời.

Sức mạnh của Đảng thì khỏi phải nói. Nào đánh Pháp, đuổi Mỹ... Ơn Đảng còn hơn cả ơn Chúa! Nhưng Đảng cũng là một cái gì chưa trọn, cứ phải xây dựng hoài mà chưa xong. Đảng cũng thối tha không kém, nên cứ phải làm trong sạch mãi.

Giả sử, Đảng được sinh ra trong một gia đình nào đó, có nghĩa là một sinh vật hẳn hoi, thì chẳng biết Đảng đực hay cái. Đảng không có chim, cũng không có bướm, vậy mà trong 85 năm, Đảng sinh ra đến hàng triệu đảng viên. Đảng hơn cả mẹ Âu Cơ, sinh đẻ cứ như cua, cá. Mà cua cá thì anh cứ việc xơi, chứ đảng viên, đụng vào là bỏ mẹ.

Trong số hàng triệu đảng viên, có nhiều người cùng tuổi với Đảng. Nghĩa là Đảng mới chào đời đã kịp sinh con, như cụ bà Phạm Thị Trinh, cũng đã 85 tuổi Đảng (101 tuổi đời). Đảng thì lớn mạnh vẻ vang, còn cụ thì tù đày bầm giập. Cùng tuổi với Đảng nhưng chẳng được ai chúc mừng, kể cả con cháu.

Vậy thì Đảng là cái gì mà mọi nhà đều phải treo cờ? Đến nỗi, hơn 50 năm trước, Trần Dần phải kêu lên: Tôi bước đi không thấy phố không thấy nhà/ chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ. Lá cờ mà sau đó ông gọi là lá cờ trừ ma.

Khi tôi cạo mặt ráy tai xong, ra về, cũng chưa thấy cờ như thời Trần Dần, cũng chẳng thấy ai tới hạch hỏi “người ta đổ xương máu để có được cây cờ, chỉ có mỗi một việc treo lên mà không treo, phản động à?” như hồi 75.

Bật TV, thấy Tổng bí thư đọc lê thê một bài mừng Đảng giữa một hội trường to rộng, trước những đảng viên ưu tú, áo quần sang trọng tinh tươm, nhưng người đọc thì giọng buồn mệt mỏi, người nghe thì mặt cứ trơ ra, chẳng một chút xúc động cứ như những tượng sáp.

Người ta bảo Đảng bây giờ cũng như cái xác trong lăng kia, chỉ chờ ngày chôn thôi. Tôi thì tôi không dám tin như vậy. Chẳng những thế tôi còn đâm ra sợ Đảng như nhân vật của Kafka, có thể đang hoá thân thành một con gì đó hơn cả con sâu. Bởi thế, cứ tới ngày sinh của Đảng thì tôi (và 85 triệu người không Đảng) lại buồn. Còn buồn hơn chiều chủ nhật buồn nằm trong căn gác đìu hiu!

KD, 02/2/2015