Tuesday, 15 May 2012

Thơ của các tác giả Hồn Trẻ 20

LÝ THỪA NGHIỆP
Trăng son

Chuốc chi áo lụa cầu kỳ
Bồng bềnh tiếng nút nhu mì nhẹ đưa
Bàn tay sóng sánh như đùa
Phải em con gái đương mùa trăng son
Con trăng đương khuyết hay tròn
Mà soi ngây ngất núi non sông hồ.

Melbourne, 4/2012

Saturday, 28 April 2012

Chia tay trở về Hoa Kỳ

Đặng Phước Đức (Thương Tử Tâm) đã làm chuyến về thăm nhà
hồi tháng 3 năm 2012.
Ảnh: Hai thi sĩ Hồn Trẻ 20, 
Đặng Phước Đức (bên trái) và Phù Sa Lộc 
gặp nhau một bữa nữa, hôm 24 tháng 4 năm 2012, 
trước khi Đặng Phước Đức trở về Hoa Kỳ.

Thursday, 26 April 2012

Bài viết của thân hữu

KIM OANH


Đêm thơ nhạc
Người Như Lá Biếc  - Lâm Hảo Khôi
Người Tình - Hư Vô

      Vào tháng Hai 2012 tình cờ có một độc giả đến với trang nhà tongphuochiep.com và gửi thơ cho Ban Biên Tập nhắn tin, nhờ "tìm bạn là giáo sư Lê Tấn Thành dạy môn Vạn Vật trường Tống Phước Hiệp Vĩnh Long" và ký tên là Lâm Hảo Khôi.
      Tôi trả lời thư cho độc giả vì người mà độc giả đang tìm, chính là thầy dạy tôi năm Đệ Tứ 9/8, niên khoá 1972-1973. Một điều hy hữu người độc giả này là em trai của thi sĩ Lâm Hảo Dũng là cộng tác viên của trang nhà, và anh Lâm Hảo Khôi cũng là một thi sĩ đang định cư ở Sydney, Úc Châu.
      Thư qua lại đôi lần, tôi được anh Lâm Hảo Khôi cho biết trung tuần tháng ba anh và một người bạn sẽ có buổi ra mắt tập thơ, anh sẽ mời tôi tham dự.
      Rất vui và hân hạnh, hân hạnh cho thành phố Melbourne vì nước Úc này rất hiếm có những Thi Văn sĩ ra mắt sách đông đảo như ở Mỹ.

      Ngày 17, Tháng 3 Melbourne có gì lạ?


      Trời mùa hè tháng ba nóng bức, bỗng nhiên trời đổi cơn gió lạnh. Hôm nay có hai thi sĩ Lâm Hảo Khôi, thi sĩ Hư Vô cùng nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc ở Sydney đến Melbourne để ra mắt hai tập thơ
      -   Người Như Lá Biếc của thi Sĩ Lâm Hảo Khôi
      -   Người Tình của thi sĩ Hư Vô
      -  CD Người Tình thơ Hư Vô của nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc phổ thành ca khúc.
      Lúc 6 giờ chiều tại Trung Tâm Nghệ Thuật Foostcray –Victoria. Trong khi quan khách còn thưa thớt, tôi  chờ đợi trong hội trường nghe các ca sĩ dợt những bài hát với tiếng đàn guitar đơn sơ, không có microphone mà đã thấy hồn mình lâng lâng… 

Tại hội trường
 
       Tôi quyết định trở ra ngoài nơi tiếp tân để mua ngay tập thơ và CD vì sợ chốc nữa sẽ không còn!
       Quan khách từ từ mỗi lúc một đông, chương trình bắt đầu. Cảm giác đầu tiên đến với tôi là không khí ấm cúng,  ánh đèn mờ nhạt, trên một góc khán đài,  ánh đèn tợ ánh trăng đang tỏa nhẹ khung trời. Rất thơ mộng, dịu dàng.       
       Người về trăng ửng lên cao
       Áo hoa khép muộn rằm vào ngẩn ngơ
       (Người Về - Lâm Hảo Khôi)
        
        Càng dịu dàng hơn khi người xướng ngôn viên cất tiếng giới thiệu chương trình. Chị Mỹ Lý, trong chiếc áo dài Việt Nam dễ thương, giọng chị truyền cảm khi đọc thơ, ngay cả lúc chuyển ngữ bằng tiếng Anh chị cũng truyền đạt được trọn vẹn tâm tình tha thiết ru lòng người. Melbourne thì có lẽ không ai còn xa lạ với Chị Mỹ Lý, tài sắc vẹn toàn.

Xướng ngôn viên Mỹ Lý
 
       Rất tiếc hôm ấy lại không có sự hiện diện của Nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc, nhưng tôi được thưởng thức dòng nhạc của một nữ nhạc sĩ trẻ Thân Trọng Cẩm Văn.
       Cô xuất hiện trong chiếc áo dài, nét vẽ như những nhánh cây khô trên nền áo hồng, ví như cành hoa đào đang khoe sắc. Cùng với cây guitar trông rất nghệ sĩ.
       Ca sĩ Trúc Ly trong chiếc áo dài với những chiếc lá rơi nhẹ trên nền áo phớt hồng, nụ cười thân thiện và chiếc răng khểnh xinh xinh, trong nhạc phẩm đầu tiên Thu Tàn, nhạc và lời của Thân Trọng Cẩm Văn. Âm thanh rất hay và ngón đàn guitar du dương của Thái Cường. Đêm nay Trúc Ly rất xuất sắc với giọng hát của cô lúc vút cao, lúc trầm ấm ngọt mềm.
      -  Tâm Cảnh, thơ Lâm Hảo Khôi - nhạc Thân Trọng Cẩm Văn.
      -   Áo Hạ Vàng, thơ Hư Vô - nhạc Phạm Quang Ngọc – Thái Cường đàn guitar.
      Tiếng hát của Cẩm Văn trong nhạc phẩm
      -  Ẩn Khúc Gởi Người, nhạc và lời của Nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc,
      -  Mùa Em Áo Đỏ Xuân Về Thơ Lâm Hảo Khôi.
      Tôi chìm đắm vào khúc hát trử tình, dòng thơ lãng mạn, tiếng đàn dìu dặt đưa hồn mình lên cao… lên cao. Tôi thu trọn hình ảnh đêm nay và chắc rằng sẽ không bao giờ quên.
      Tiếp đến là thi sĩ Lê Nguyên Tịnh ở Melbourne, ông nói cảm tưởng về tập thơ Người Như Lá Biếc của thi sĩ Lâm Hảo Khôi. Cẩm Văn đã phổ bài thơ này thành ca khúc với tiếng hát em gái cô, là Cẩm Đài.
      Có tôi độc ẩm đêm trừ tịch
      Tắt ngọn đèn khuya lạnh chỗ nằm
      (Người Như Lá Biếc – Lâm Hảo Khôi)

      Nhưng đêm nay hai nữ Ca, Nhạc sĩ trẻ đã bật que diêm khêu lại ngọn đèn khuya,  nhúm lại ngọn lửa tình nồng nàn để chợt thấy đời “Người Như Lá Biếc”. Tôi chợt ví von "Khêu ngọn đèn khuya ấm một góc trời".

Mỹ Lý phỏng vấn thi sĩ Lâm Hảo Khôi

      Riêng bài thơ của thi sĩ Lâm Hảo Khôi “Chiều Vancouver” khi chị Mỹ Lý phỏng vấn, nhà thơ Lâm Hảo Khôi trong phong cách rất tự tin, mỉm cười thân thiện, thành thật bộc lộ tâm tình cùng quan khách về cuộc tình đầu dang dở, hai tâm hồn cô đơn, qua những thăng trầm của cuộc sống… rồi bỗng một ngày mùa đông hai người gặp nhau trên đất khách…
      Chiều đông gửi tặng cơn mưa tuyết
      Tay lạnh tìm nhau quán khách thưa
      Đèn hoa cháy đỏ ly tao ngộ
      Ta uống say người chăn chiếu xưa
      ......

      Thì gặp lại như ngàn trang cổ tích
      Áo vai nghiêng vòng ngực cũ mơ màng
      ......
      Có lẽ lúc đó tác giả đứng trên sân khấu không nghe, quan khách thầm thì, thắc mắc và tự hỏi…. ngay cả chính tôi cũng thắc mắc, (con gái hay nhiều chuyện mà… hi… hi...) nhất là chuyện tình yêu.
       Bài thơ này đuợc Cẩm Văn phổ thành ca khúc với tiếng hát Hoàng Hoa, đã gây một cảm xúc ngọt ngào, lãng mạn. Thơ của thi sĩ  Lâm Hảo Khôi đã để lại trong lòng người đọc một tình yêu quê nhà, yêu Mẹ, một tình yêu thời trai trẻ đơn sơ nhưng gắn bó đậm đà.
        Ngoài ra còn các ca sĩ khác liên tục trình bày những ca khúc rất mượt mà:
       -  Dòng Sông Mùa Thu, tiếng hát Thanh Xuân
       -  Dáng Thơ, tiếng hát Quang Kha – Anh Quân đàn Piano
       -  Dường Như Đã Chông Chênh, tiếng hát Hoàng Vân
      Rất vui nhộn và dễ thương với Ban tam ca: Vân Anh, Hoàng Hoa, Thanh Huệ trong nhạc phẩm của Nhạc sĩ Nam Lộc “Chỉ Là Giấc Mơ Qua” để giúp vui thêm cho chương trình. 

Thi sĩ Hư Vô vui vẻ chia sẻ tâm tình 
khi chị Mỹ Lý phỏng vấn đôi câu 
      Tiếp tục chương trình, chị Đào Thúy đọc cảm tưởng về thi tập của thi sĩ Hư Vô và chị cũng ngâm một bài thơ của tác giả cảm xúc khi trở lại Melbourne.
      “Melbourne mùa thu tôi trở lại,
       Chân dẫm vô tình trên lối xưa.
       .......
       Melbourne mùa thu vàng như lụa
       Trong đám đông đã thiếu một người".
      (Melbourne Mùa Thu Không Chỗ Dựa, thơ Hư Vô)

      Suốt chương trình, quan khách đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác và hình như quên cả giờ về.
      Cơn gió lạnh bất chợt hôm nay, đã được sưởi ấm với những tiếng vỗ tay trìu mến, thật lòng của những tâm hồn yêu thơ nhạc.
      Có thể nói từ trước đến giờ, tôi chưa bao giờ được thưởng thức một đêm Thơ Nhạc đầy nghệ thuật như đêm nay, người bạn bên cạnh tôi bảo nhỏ: “Đúng là một buổi Nhạc Thính Phòng tuyệt vời!”.
      Tiếc, tôi không là một nhà văn để có thể dùng những lời văn bóng bẩy, những ngôn từ thật hay để ca tụng tài hoa của các nhà thơ, tôi vốn dĩ là một cô học trò, ngày xưa chuyên đội sổ Văn trong lớp, nên tôi chỉ viết cảm xúc của mình, bộc lộ lòng ngưỡng mộ để thay lời cảm ơn đến những người làm nghệ thuật.

Thái Cường (đàn guitar), Cẩm Văn

       Thi, Ca, Nhạc Sĩ quý mến! Cảm ơn các anh, bạn, nhất là những bạn trẻ đã không quên nguồn cội của mình, đã mang niềm vui, những giây phút thoải mái đến Melbourne. Con đường các bạn đi sẽ nhiều khó khăn nhưng tôi tin với tinh thần hy sinh và quên mình của các bạn, sẽ là một cầu nối cho các thế hệ sau tiếp tục đi… Và chắc chắn các bạn sẽ còn thành công hơn trong những lần tới.
      Ta đang chiết nhánh tình này
      Mai sau vườn sẽ nở đầy áo hoa
      (Người Về - Lâm Hảo Khôi)
      Cảm ơn Thi, Ca, Nhạc sĩ đã cho tôi, nói riêng tìm lại được nguồn suối mát tâm hồn trong cuộc sống mệt nhoài nơi đất khách. Các bạn cho tôi hương thơm cuộc đời, ngọt ngào trong cuộc sống với một đêm khó quên.
      Thực vậy, cho đến hôm nay đúng một tháng trôi qua mà hình ảnh, dư âm của các bạn vẫn còn đọng trong tâm trí tôi.. như người ghiền uống trà trong đêm, uống chầm chậm... thấm từ từ vào huyết quản... vị ngọt và hương thơm. Tất cả lòng hâm mộ, tôi mượn ngòi bút để nói thay trái tim mình dành cho Thi sĩ, Nhạc sĩ và Ca sĩ đã cho đời thăng hoa.
      Cảm ơn em một nhúm trà
      Đời ta Chén đắng bỗng đà hương thơm.
     (Tâm Cảnh thơ Lâm Hảo Khôi, nhạc Cẩm Văn)

      Tiếng hát Cẩm Đài kết thúc chương trình với Seranade nhạc Schubert, Dạ Khúc lời Việt của nhạc sĩ Phạm Duy tha thiết... Ra về lòng còn tiếc ngẩn tiếc ngơ!
      Còn giữ nụ cười môi chín bói
      Tình xanh đâu dễ bạc em ơi!
      (Ta Về Nhúm Lửa Cho Nhau – Lâm Hảo Khôi)

      Melbourne đã sang thu, tháng tư đến nhưng lòng tôi vẫn còn vướng víu cơn gió mới tháng ba.
      Môi tháng ba còn nguyên khói nóng
      Ấm tay người quán cũ mùa đông
      ......

     Gặp nhau mùa nhớ xanh trời đất
     Đời nghiêng còn chợt nhớ xuân thì
     Còn nghe khăn khíu bên vai đợi
     Còn ấm mùa em mỗi bước đi
     (Gặp V. Ở Quán Càfé Cũ - Lâm Hảo Khôi)


Kim Oanh
Melbourne 17/4/2012




 Những hình ảnh đêm thơ nhạc

Trúc Ly hát, Cẩm Văn (guitar)

Thái Cường, Trúc Ly

Thi sĩ Lê Nguyên Tịnh

Vân Anh, Thanh Huệ, Hoàng Hoa

Thanh Xuân, Cẩm Văn

Đào Thúy

Quang Kha

Anh Quân

 



    



Saturday, 7 April 2012

Các sáng tác khác của Hồn Trẻ 20

NGUYÊN NGHĨA

Vũ Thành An, 
những tình khúc tiêu biểu



Nguồn: Văn Nghệ Magazine, Westminster, California

Saturday, 25 February 2012

Các sáng tác khác của Hồn Trẻ 20

NGUYÊN NGHĨA
Du Tử Lê, phết một cái,
Năm 1973, trong tủ sách của tôi có thêm tập Thơ Du Tử Lê 1967-1972. Tôi đã mua tập thơ ấy ở thư quán Hiện Ðại trên đường Lê Lợi, góc Công Lý, cách rạp chiếu bóng Vĩnh Lợi chỉ dăm bước đường. Thư quán ấy là một kiosque quá bé, chỉ hai người đứng cũng đã chật, không sao sánh nổi diện tích các nhà sách Khai Trí, Xuân Thu. Thế nhưng tôi vẫn thích ghé đấy, mỗi khi cần tìm những tờ tạp chí cũ vài tháng trước, ngay cả dăm cuốn sách chưa được nhiều người biết đến.

Ðã hẳn, thưởng thức thơ không ai đọc vèo một mạch. Tôi đã nhẫn nha với những dòng Thơ Du Tử Lê, nhưng ngay cả khi mở tập thơ ra, tôi cũng không dám mạnh tay -sợ làm rách lớp bìa giấy mỏng bọc ngoài cái bìa chính của tập sách. Dường như, một phần nào, vì vậy khiến tôi vẫn nhớ tập thơ ấy chịu cùng số phận với rất nhiều sách khác, đã lọt vào tay những người không hiểu giá trị văn chương, và không biết trân trọng thơ, lúc họ vào nhà tôi “đánh tư sản”.

Tôi mất hết sách, và cả tập thơ ấy, nhưng những dòng thơ vẫn còn.

Và cơ duyên còn cho tôi gặp lại tập Thơ Du Tử Lê một dịp khác, dù không phải là tập thơ tôi đã sở hữu.

Năm 1981, tại nhà một người bạn du học ở Vaihingen, ngoại ô Stuttgart, bên Tây Ðức, tôi thấy tập thơ trên kệ sách. Có lẽ người bạn ấy đã mang theo rời Sài-gòn sau chuyến nghỉ hè.

Bình thường, ít ai nhớ nhiều chi tiết về một cuốn sách. Riêng tôi, cho tới bây giờ mỗi khi trò chuyện với bạn bè về thơ Du Tử Lê, tôi vẫn nhắc đúng những nét đặc biệt của tập thơ ấy. Ðó là một tập sách hai bìa, với tranh Hạ Quốc Huy, với bìa giấy mỏng bọc ngoài, với những đoạn thơ Du Tử Lê còn in trong trí nhớ tôi:
...
đời xa chưa thể về gần
loanh quanh nỗi chết chờn vờn hơi quen
thù ghìm trong một dao điên
chém ngang vai mỏng xẻ nghiêng mặt buồn
(bài chờ nhắm mắt)

...
thụy ơi và thụy ơi
đừng bao giờ em hỏi
vì sao mình yêu nhau
vì sao môi anh nóng
vì sao tay anh lạnh
vì sao thân anh rung
vì sao chân không vững
vì sao anh van em
hãy cho anh được thở
bằng ngực em rũ buồn
hãy cho anh được ôm
em, ngang bằng sự chết
...
(khúc thụy du)

người ở đây, ta cũng ở đây
lòng không như mặt, lòng lệ đầy
chân đi gió tạt sầu ba hướng
tay vói một trời, trời mưa bay
...
(tình sầu du tử lê,)

Khi đó,với “Thơ Du Tử Lê” tôi cảm nhận như thể vừa khám phá một món ăn lạ miệng. Món ăn lạ thường làm người ta ngần ngại không dám thử. Nhưng khi đã thử lần đầu, đã quen, người ta bắt đầu thưởng thức. Giống như khi nhắp ngụm cà phê đầu tiên, chỉ thấy đắng mà chưa biết ngon. Lần kế đó cà-phê sẽ ít đắng hơn một chút, và dần dà người ta khó lòng từ bỏ cà-phê.

Thơ Du Tử Lê trong tập sách ấy có nhiều dấu phẩy, mà tôi quen gọi dấu phết, theo cách gọi của người miền Nam.

Tôi thích những dấu phết, chen giữa dòng thơ và ở cuối mỗi cái tựa đó. Tôi nghĩ, chắc sắp qua rồi cái thời ca dao xuôi chảy, lục bát tròn trịa; chắc đủ nhiều rồi những bản nhạc tình điệu Bolero nghe mãi không còn cảm xúc, cần có những bản mới với tiết điệu Moderato, Andantino, với “chậm buồn, kể lể”, để người ta có thể diễn tả tùy tâm cảnh, tùy sự rung động bên trong. Cái trăn trở, cái vật vả, cái hoảng hốt, cái rất gần với tuyệt vọng, không diễn tả hết được bằng “cao dao”, sáu-tám, bởi dòng chảy của nó vốn êm ả đều đều. Vì vậy mà phá cách, ngắt quãng, cắt rời, bằng những dấu phết nên được coi là những nhịp thở cần thiết để tạo nên các tiết điệu mới cho thơ.

Du Tử Lê 
 
Cách đây đúng hai năm, gặp thi sĩ Du Tử Lê ở Ðại Hội Báo Chí Truyền Thông Việt Ngữ tại Florida, trong giờ ăn trưa, tôi đã đùa với thi sĩ là thơ Du Tử Lê có lúc chỉ dành để ngâm mà không nên đọc như đọc chính tả. Tôi nêu thí dụ, sau câu tỏ tình chẳng hạn “anh yêu em” có một dấu phết, nếu đọc chính tả sẽ phải đọc là “phết một cái”. Ðọc 6 chữ kế tiếp nhau như vậy thì chẳng khác nào giết thơ!

Và nếu chỉ nói về những dấu phết, mà không nói về những mở và đóng ngoặc, những gạch giữa, và những gạch nối, để đưa ra một ý tưởng khác hoặc để cột chung một số từ vào thành cụm từ, thì chưa tả hết cái “nét” thơ Du Tử Lê đã khiến tôi mải mê trôi trong dòng thích thú bất ngờ.
...
thơ vui đấy, em hãy cười lúc đọc
nếu có buồn hẵng gượm để hôm sau
hãy để mai kia, anh được phép trầu cau
đến sêu hỏi em hẵng buồn một thể
bởi lúc ấy biết đâu cả hai chẳng cùng lụ khụ
cùng xác xơ vì đã quá âu lo
nên anh chắc thơ anh sẽ còn buồn bã mãi
(nhưng em đừng buồn nản giống thơ anh)
phải nghĩ bao lâu, mới có cuộc tình
mà hai kẻ yêu nhau đã vô cùng khốn khổ
...
(dỗ giấc người bất hạnh)

người qua đó, chân giầy, xin bước chậm
để chim về kịp thở chút hương tan
để ta về kịp nhận vết thương non
kịp gọi khẽ (để cho giun dế ngủ)
(bài cuối năm)

ta như cỏ nên nhận phần héo úa
người như sương nên ướp lạnh hồn buồn
tình đã được đặt trên bàn mổ xẻ
thì hiểu gì? em, tảng đá cô đơn
hiểu gì em? cọng lá sâu ăn
hiểu sao được! cuộc đời -anh khinh bạc
...
(sau ba mùa tăm tối)

Ở đầu tập thơ, Du Tử Lê đã viết Vài hàng cũng xin gọi là tựa,:

“Tôi làm thơ vì những hạnh phúc không đạt được, nếu hiểu hạnh phúc là mục đích cuối cùng của đời người. Do đó thơ tôi là những khúc ca ngắn cho-một-mình hay cho-hai-người.
Xin cám ơn những-một-mình và những-hai-người.”

Có ai chăng, thắc mắc tại sao thi sĩ không dùng những cụm từ khác, những-con-người-lẻ-loi và những-đôi-lứa chẳng hạn? Với cách nghĩ rất riêng tư, tôi cho rằng một-mình khác với lẻ-loi, và hai-người không nhất thiết là đôi-lứa. Một-mình, có thể là tự nó tách ra khỏi cái cận kề chung quanh, trong khi đó, lẻ-loi, cho thấy những thứ chung quanh nó xê ra dang ra khỏi nó. Hai-người, không nhất thiết là không tách ra được, không có nghĩa là sẽ không trở thành những-một-người. Như vậy, cái hạnh phúc mà Du Tử Lê nói đến, nếu có đạt được cũng chưa chắc đã là thứ hạnh phúc gắn bó, mãi mãi...

Thiết tưởng nên nói thêm, không phải là tôi cảm thơ (Du Tử Lê) chỉ vì những hạnh phúc (tôi) không đạt được, hoặc vì nó phù hợp tâm cảnh tôi. Bởi lúc tôi đọc Thơ Du Tử Lê và yêu những bài thơ trong đó, tôi đang trong tình trạng hai-người chứ không phải một-mình.

Mỗi người có cách nghĩ, cảm nhận và lối diễn đạt khác nhau. Sự cảm nhận ở tôi rất riêng tư, không bị ràng buộc bởi qui tắc nào. Tôi không tán đồng việc soi thơ bằng kính lúp khoa học và việc dùng khoa học phân tích thơ. Tôi nhìn thi sĩ hoàn toàn không như nhìn người thợ nề, không như nhìn chuyên viên xây cất. Tôi chỉ quan niệm giản dị, thi sĩ là người chắp lại những mảnh rời, tùy hứng, tùy thích. Tôi cho rằng thi sĩ là nghệ sĩ sáng tạo, và trong sự sáng tạo không có sắp xếp một cách cố ý. Nếu trong thơ có sự gò bó thì bài thơ hỏng. Thì thơ thành vè, thơ thành sớ, hoặc thành bất cứ thứ gì khác không phải là thơ.

Nếu thơ Du Tử Lê không thơ, thì đã không thể gây rung cảm, thì đã không thể gợi nhạc hứng một cách dễ dàng và hẳn đã không có khá đông nhạc sĩ mang thơ Du Tử Lê phổ thành nhạc. Trên ngọn tình sầu, Khi cuộc tình đã chết, Tình sầu Du Tử Lê, Khúc thụy du, Trong tay thánh nữ có đời tôi, Ðêm nhớ trăng Sài-gòn, v.v... là những nhạc phẩm phổ từ thơ Du Tử Lê rất nhiều cảm xúc, dĩ nhiên. Nếu “mồi” không bắt, làm sao thành “cuộc rượu”?

Cho nên, lúc sau này, khi một vài người nhận xét rằng Du Tử Lê chỉ “làm dáng” cho thơ lạ mắt hơn, nôm na là mang thơ đi “thẩm mỹ viện” sửa dung mạo cho thơ, tôi không đồng ý một tí nào. Tôi vẫn tin rằng, khi dòng thơ gợi được những rung động nơi người đọc, thì đó thật sự là thơ và là thơ hay. Còn cái hình dáng bên ngoài, thể thơ xuôi, lục bát, ngũ ngôn, hoặc thất ngôn..., những dấu phết, dấu chấm, dấu chấm hỏi, dấu chấm than, dấu gạch nối, dấu chém/slash..., là những yếu tố cần để tạo nên tiết điệu cho thơ.

Riêng những dấu chém/slash, trong thơ Du Tử Lê lúc sau này không hẳn chỉ là để “ai muốn đảo lộn thứ tự những nhóm chữ giữa hai dấu chém, biến bài thơ thành một bài thơ khác cũng được”, mặc dù chính thi sĩ “cho phép” đảo lộn như vậy. Ðảo lộn, ngay cả có sự “cho phép” của thi sĩ , chẳng qua chỉ là một cách “đùa giỡn chữ nghĩa”, chứ không phải là sáng tạo thơ.

Tôi biết rõ sự giới hạn, tôi không thể nói hết mọi điều về thơ Du Tử Lê. Nên nhường chỗ cho những người khác nói, hay hơn. Nhưng tôi biết chắc là thơ Du Tử Lê sẽ không mai một. Nó không thể mai một, cho dù bất cứ cá nhân, thể chế, chủ thuyết nào nhất quyết xóa nó khỏi những trang sách chăng nữa.

Nguyên Nghĩa
Toronto, tháng 6 năm 2000

Nguồn:

Saturday, 18 February 2012

Tin Vui Hồn Trẻ 20

Blog Hồn Trẻ 20 vừa nhận được tin vui:

Phù Sa Lộc (do Tuấn Khanh chụp, tháng  6-2011)

Ngày 4-3-2012 (nhằm ngày 12-2 Nhâm Thìn) sắp tới, 
vợ chồng thi sĩ Phù Sa Lộc sẽ dựng vợ cho thứ nam 
(người thứ ba trong số 3 người con gồm hai trai một gái).

Trong khi chờ nghe thêm chi tiết về tân lang & tân giai nhân,  
anh em Hồn Trẻ 20 xin chung vui cùng anh chị Phù Sa Lộc,
 thân chúc hai họ có được dâu hiền rể quí 
và chúc cho đôi trẻ được bền duyên cầm sắt.

Ảnh thi sĩ Phù Sa Lộc do:

Hồn Trẻ 20 và bạn bè văn nghệ

Ngày 13 tháng 2 năm 2012, 
Phạm Nhã Dự chở Lưu Vân xuống Cần Thơ rủ Phù Sa Lộc đi nhậu. 
Sáng 14 tháng 2, cả ba đi phà Năng Gù để qua Phú Tân (An Giang) 
nhậu với Trịnh Bửu Hoài.
Ảnh (từ trái sang phải): Phạm Nhã Dự, Lưu Vân và Phù Sa Lộc trên phà.
 Sáng 15 tháng 2, cả ba đi núi Cấm (Tịnh Biên, An Giang) 
và Lưu Vân ăn bánh xèo rồi nốc rượu đế.
Ảnh trên: Lưu Vân.
18 giờ 30 phút cùng ngày, cả ba về lại Cần Thơ, 
nhậu thêm hai trận tới 12 giờ khuya.