Chủ tịch nhà nước CSVN Trương Tấn Sang chụp hình với QUỐC KỲ VNCH TẠI HỘI NGHỊ Á PHI 2015
Hội Nghị Á Phi 2015 (Asian African Conference 2015) đánh dấu 60 năm thành lập đã được tổ chức ngày 24 tháng 4 năm 2015 tại Bandung, Indonesia (Nam Dương).
Dịp này, ban tổ chức đã cho treo trong hội trường tất cả các lá quốc kỳ của các quốc gia từng tham gia Hội Nghị Á Phi. Trong số đó có quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa.
Chủ tịch nhà nước CSVN Trương Tấn Sang có mặt tại Hội Nghị này và dù không muốn cũng phải đứng chụp hình trước lá quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa cùng với các nhà lãnh đạo & các trưởng phái đoàn từ các quốc gia khác đến dự Hội Nghị.
Sau đó, báo chí, TV của CSVN khi đăng hình Trương Tấn Sang, đã kiểm duyệt, cắt bỏ phần bên phải của tấm hình có quốc kỳ VNCH.
Một vài người nghĩ rằng những bức hình có quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa (cờ vàng ba sọc đỏ) này là hình "ngụy tạo", là "dùng Photoshop cho thêm vào", nhưng trên thực tế đây là những hình gốc, hình thật, được công bố trên trang web chính thức của Hội Nghị Á Phi 2015 (AACC2015).
Quí vị có thể vào trang web nói trên để xem tận mắt:
http://www.aacc2015.id/?p=detberita&id=385
Nguồn: Website Hội Nghị Á Phi
Monday, 4 May 2015
Tuesday, 28 April 2015
Vài hình ảnh
Nguyên Nghĩa
Sydney, bè bạn, tôi và vân vân (*)
Ảnh bên: Lâm Hảo Khôi và Nguyên Nghĩa, tại Bankstown, 31-03-2015.
Ảnh bên: Anh Phạm Văn Dai và Nguyên Nghĩa, tại Bankstown 31-03-2015.
Ảnh bên: Nhạc sĩ Đặng Hữu Hiếu, Nguyên Nghĩa, Lê Thị Mỹ Hoa, Phạm Ngọc Nhị và ca sĩ Kim Thân, tại tư gia ĐHH, tối 31-03-2015.
Ảnh bên: Những người bạn từng học cùng trường & một thời sinh hoạt văn nghệ trường Trung học Mạc Đĩnh Chi: Nghĩa, Hiếu, Hoa, Nhị.
Ảnh bên: Thi nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc và Nguyên Nghĩa, tại tư gia PQN.
Ảnh bên: Phạm Quang Ngọc và Lâm Hảo Khôi.
Ảnh bên: Lâm Anh Kiệt (em Lâm Hảo Khôi) và Nguyên Nghĩa, tại tư gia LHK.
Ảnh bên: Lâm Hảo Khôi với Lâm Anh Kiệt và Nguyên Nghĩa.
Ảnh bên (từ trái sang phải): Nguyên Nghĩa, Mỹ Hoa, Ngọc Nhị & Phong.
Ảnh bên: Đặng Hữu Hiếu (phải) và Nguyên Nghĩa.
(*): mượn chữ của Viên Linh "và vân vân".
Sydney, bè bạn, tôi và vân vân (*)
Ảnh bên: Lâm Hảo Khôi và Nguyên Nghĩa, tại Bankstown, 31-03-2015.
Ảnh bên: Anh Phạm Văn Dai và Nguyên Nghĩa, tại Bankstown 31-03-2015.
Ảnh bên: Nhạc sĩ Đặng Hữu Hiếu, Nguyên Nghĩa, Lê Thị Mỹ Hoa, Phạm Ngọc Nhị và ca sĩ Kim Thân, tại tư gia ĐHH, tối 31-03-2015.
Ảnh bên: Những người bạn từng học cùng trường & một thời sinh hoạt văn nghệ trường Trung học Mạc Đĩnh Chi: Nghĩa, Hiếu, Hoa, Nhị.
Ảnh bên: Thi nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc và Nguyên Nghĩa, tại tư gia PQN.
Ảnh bên: Phạm Quang Ngọc và Lâm Hảo Khôi.
Ảnh bên: Lâm Anh Kiệt (em Lâm Hảo Khôi) và Nguyên Nghĩa, tại tư gia LHK.
Ảnh bên: Lâm Hảo Khôi với Lâm Anh Kiệt và Nguyên Nghĩa.
Ảnh bên (từ trái sang phải): Nguyên Nghĩa, Mỹ Hoa, Ngọc Nhị & Phong.
Ảnh bên: Đặng Hữu Hiếu (phải) và Nguyên Nghĩa.
(*): mượn chữ của Viên Linh "và vân vân".
Friday, 24 April 2015
Những bài viết khác
Dự Luật S-219 "Ngày Hành Trình Tìm Tự Do"
(Bill S-219 "Journey to Freedom Day")
đã được Quốc Hội Canada thông qua, trở thành Luật.
Nối từ: YouTube.
(Bill S-219 "Journey to Freedom Day")
đã được Quốc Hội Canada thông qua, trở thành Luật.
Nối từ: YouTube.
Sunday, 12 April 2015
Những bài viết khác của Hồn Trẻ 20
Nguyên Nghĩa
Đánh Dấu 40 Năm Bỏ Nước Ra Đi Tìm Tự Do
Cách
đây 20 năm, ngày 30 tháng 4 năm 1995, với sự hỗ trợ đặc biệt của thành phố
Ottawa, người Việt tị nạn tại Canada đã long trọng khánh thành Đài Kỷ Niệm
(Thuyền Nhân) Việt Nam, ngay tại thủ đô Ottawa.
Năm
nay 2015, đánh dấu 40 năm cả triệu người Việt Nam bỏ nước ra đi tìm tự do sau
khi Cộng Sản chiếm Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) ngày 30 tháng 4 năm 1975. Dịp này, bên
cạnh việc đặt viên đá đầu tiên xây dựng Đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Của Chủ Nghĩa Cộng
Sản tại thủ đô Ottawa vào ngày 30 tháng 4 (công trình này được chính phủ Canada
hỗ trợ hơn 1 triệu Gia-kim); người ta còn được biết có Dự Luật S-219 “Journey to Freedom Day” (Ngày Hành Trình
Tìm Tự Do) do Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải đệ trình, đang được bàn thảo tại
Hạ viện.
Hệt
như 20 năm trước, lần này chính phủ Cộng Sản Việt Nam (CSVN) lại ồn ào phản đối
chính phủ Canada, đồng thời tìm mọi cách vận động các đảng đối lập trong Quốc Hội
Canada cũng như một số phần tử có liên hệ với chế độ CSVN; để mượn tay họ ngăn
trở Dự Luật S-219 hoặc ít nhất cũng gây trì hoãn cho tới sau ngày 30 tháng 4
năm 2015, là dịp đánh dấu 40 Năm Người Việt
Bỏ Nước Ra Đi Tìm Tự Do.
Thủ
tướng CSVN lẫn Bộ Ngoại giao CSVN gửi văn thư phản đối. Đảng và nhà nước CSVN
sau 40 lần 30 tháng 4 nay đã vô phương để bào chữa cho chế độ rồi, nên lý luận
trong văn thư của họ chỉ có thể chống chế rằng Dự Luật S-219 “xuyên tạc lịch sử, khơi lại quá khứ đau buồn,
chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc Việt Nam”.
Lẽ
dĩ nhiên CSVN đời nào chịu nhìn nhận một sự thật rằng: Cả triệu đồng bào đã phải
liều chết ra đi tìm tự do, chạy trốn chế độ Cộng Sản, sau khi Cộng quân xâm chiếm
miền Nam (VNCH) ngày 30 tháng 4 năm 1975 và áp đặt chế độ Cộng Sản lên cả nước!
Ai
cũng biết, 30 tháng 4 năm 1975 là ngày mà CSVN thường ca tụng là ngày “đại thắng
mùa xuân”. Nên tự hỏi, nếu đã tự hào “đại thắng” thì “bên thắng cuộc” phải vui
chứ sao lại buồn? Khi giờ đây CSVN nói rằng Dự Luật S-219 “khơi lại quá khứ đau buồn, gây chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc”,
điều đó có nghĩa là trong thâm tâm, Cộng Sản Việt Nam nhìn nhận 30 tháng 4 năm
1975 là một vết thương chưa lành!
Vậy thử hỏi, bên
nào đã gây nên vết thương 30 tháng 4 năm 1975?
Dân
biểu liên bang Brad Butt (đơn vị Mississauga-Streetsville) nói trong một lá thư
gửi cho tác giả bài viết này, rằng:“Cộng
Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã công kích Dự Luật S-219, viện lý do là “Luật
Ngày Hành Trình Tìm Tự Do” sẽ khơi lại những
vết thương cũ. Nếu chúng ta (Canada) lý luận theo kiểu CSVN thì chúng ta không
nên có ngày lễ Tưởng Niệm Chiến Sĩ Trận Vong (Remembrance Day) vào ngày 11
tháng 11. Kinh nghiệm của Canada cho thấy các vết thương không thể lành được bằng
cách lờ chúng đi. Chúng ta (Canada) đã đem bài học này ra áp dụng trong việc xử
sự đối với những giai đoạn u ám trong lịch sử của chính chúng ta, bằng cách nhận
trách nhiệm và xin lỗi về việc đã Đánh Thuế Đầu Người lên người Trung Hoa, về
việc đã lập các trại tập trung người Nhật trong thời Đệ Nhị Thế Chiến và về việc
đã lập các trường nội trú bắt buộc trẻ em Thổ Dân phải vào đó”.
Canada
đã cố gắng chữa lành vết thương bằng cách nhận trách nhiệm và xin lỗi người
Trung Hoa, người Nhật và Thổ Dân bản địa. Điều này được hiểu là bao gồm bồi thường
cho các nạn nhân bằng cách này cách khác. Còn CSVN thì sao? Đảng và nhà nước CSVN
chưa hề nhận trách nhiệm đã gây nên cái chết cho khoảng 250,000 đồng bào trên
đường tìm tự do từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975. CSVN chưa hề nhận trách nhiệm đã
gây ra cái chết cho biết bao nhiêu chục ngàn người bị tù “cải tạo”, những người
đã phục vụ cho nước VNCH…
Nếu
lùi sâu hơn nữa về quá khứ thì CSVN phải nhận trách nhiệm đã sát hại tập thể
hàng ngàn người dân Huế hồi Tết Mậu Thân 1968. CSVN cũng phải nhận trách nhiệm
đã đẩy hàng chục triệu người dân miền Bắc vào cuộc chiến “sinh Bắc tử Nam” để rồi
kết thúc cuộc chiến đó bằng vết thương
30 tháng 4 năm 75, đến nay vẫn không lành.
Vết thương đó lại càng lở loét thêm khi mà giờ đây CSVN hiện nguyên hình là tay
sai Cộng Sản phương Bắc, hậu quả là mất gần hết biển Đông vào tay Trung Cộng.
Với
mục đích tiếp tay cho CSVN chống phá Dự Luật S-219, một vài phần tử có liên hệ
kinh doanh với Việt Nam cũng lên tiếng phản đối Dự Luật S-219. Họ viện lý do là
Dự Luật này làm tổn hại mối liên hệ mậu dịch, mối liên hệ ngoại giao giữa hai
quốc gia. Dĩ nhiên là họ lờ đi các vấn đề khác mà CSVN vi phạm trầm trọng, chẳng
hạn như vấn đề Nhân Quyền, vấn đề Môi Sinh, vấn đề cướp đoạt của cải người dân,
vấn đề vơ vét tài sản quốc gia bỏ vào túi riêng v.v…
Cũng
có một số ít người diễn dịch Dự Luật S-219 theo sự nhạy cảm riêng của cá nhân họ,
vô tình tiếp tay trì hoãn việc thông qua Dự Luật là điều mà CSVN đang mong đợi.
Dân biểu Elizabeth May của Đảng Xanh chẳng hạn, không hiểu do ai “gợi ý” mà bà đề
nghị chọn ngày 27 tháng 7 làm “Journey to
Freedom Day” vì đó là ngày mà chiếc phi cơ đầu tiên chở người tị nạn Việt
Nam đáp xuống Toronto năm 1979. Nhưng chẳng may cho bà May: ngày 27 tháng 7 là
ngày mà Hồ Chí Minh đã chọn làm “Ngày Thương Binh Liệt Sĩ (Cộng Sản) toàn quốc”!
Hội
Tết Ất Mùi tại Toronto được tổ chức hôm đầu tháng 2 vừa qua, sự hiện diện của Thủ
tướng Canada Stephen Harper và phái đoàn của ông đã được thông báo trước trên
poster Hội Tết. Có thể nói, con số khoảng 10,000 đồng bào đã chứng tỏ
có một tập thể người Việt vô cùng đông đảo ủng hộ Thủ tướng Harper, đảng Bảo Thủ
của ông và dĩ nhiên, ủng hộ Dự Luật S-219 “Ngày
Hành Trình Tìm Tự Do” mà đảng Bảo Thủ hỗ trợ.
Tại
đó, người ta thấy vô số lá cờ vàng ba sọc đỏ, ở cổng vào, ở hai bên lối đi, ở
các gian hàng, trên sân khấu, ngay sát bên diễn giả Thủ tướng Stephen Harper,
trên khăn quàng cổ của Tổng trưởng Jason Kenney, của Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải,
v.v… Cờ vàng nhiều đến độ sứ quán CSVN phải lên tiếng “ganh ghét” rằng tại sao
lại cho cờ của VNCH xuất hiện bên cạnh cờ Canada mà không thấy cờ đỏ sao vàng tại
Hội Tết Toronto!
Như
vậy, những ai có thắc mắc liên quan đến Dự Luật S-219 này có thể tự thấy rằng, hỗ trợ đông đến như vậy, hẳn là đồng bào Việt Nam tị nạn, tại Toronto nói
riêng, tại Canada nói chung, nhìn ra đây là việc làm chính đáng, có ý nghĩa!
Thủ tướng Stephen Harper & TNS Ngô Thanh Hải với các Cựu SVSQ Trừ Bị Thủ Đức/Ontario.
Tổng trưởng Đa Văn Hóa Jason Kenney tại Hội Tết Ất Mùi, Toronto.
Tôi
tin là, để có cái nhìn sâu hơn, chi tiết hơn, ai cũng nên đọc hết nội dung của Dự
Luật S-219 “Ngày Hành Trình Tìm Tự Do”
trước khi mạnh mẽ nêu ý kiến về Dự Luật này. Xin hãy đọc bản dịch nội dung chi
tiết của Dự Luật này, do Nguyễn
Thanh Hoàng chuyển ngữ, tại: http://thuduc-ontario.ca/tailieu/bandich-daoluat-s219.html
Nhiều
khi các mối liên hệ mậu dịch, liên hệ ngoại giao không thắng nổi lương tâm! Tại
một buổi gây quỹ hôm 31 tháng 5 năm 2014 tại Toronto cho dự án xây dựng tại
Ottawa Đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Của Chủ Nghĩa Cộng Sản, Thủ tướng Stephen Harper
đã phát biểu những lời lên án chủ nghĩa Cộng Sản như sau: “Trong thế kỷ 20, học thuyết độc hại và sự áp dụng tàn bạo của chủ
nghĩa Cộng Sản đã được cấy từ từ vào các quốc gia trên khắp thế giới ở mọi lục
địa. Kết quả đó là một thảm họa. Hơn 100 triệu sinh linh đã bị mất đi – đó là
con số khổng lồ không thể nào hiểu được [...] Cái ác đến dưới nhiều hình thức và dường như nó biến hình theo thời
gian. Dù nó tự gọi tên nó là gì đi nữa: chủ nghĩa Nazism, chủ nghĩa Mác Lê-nin
hay chủ nghĩa khủng bố hiện thời; thì tất cả chúng đều có một điểm chung là cướp
đi sự tự do của con người”.
Không
lạ gì khi mà giờ đây Thủ tướng Harper và đảng Bảo Thủ hỗ trợ cho Dự Luật S-219 “Ngày Hành Trình Tìm Tự Do” và công khai
nhắc lại một sự thật lịch sử: ngày 30 tháng 4 năm 1975 Cộng Sản chiếm VNCH,
từ đó khiến cả triệu người Việt Nam bỏ nước ra đi tìm tự do. Trong cuộc Hành Trình Tìm Tự Do này có khoảng 250,000
đồng bào đã bị thiệt mạng.
Nhiều
người hy vọng Dự Luật S-219 “Journey to
Freedom Day” được Quốc Hội Canada thông qua đúng vào dịp kỷ niệm 40 năm VNCH
lọt vào tay Cộng Sản. Cũng vào dịp này,
tại thủ đô Ottawa sẽ tổ chức lễ đặt viên đá đầu tiên xây dựng Đài Tưởng Niệm Nạn
Nhân Của Chủ Nghĩa Cộng Sản. Ngoài ra, 30 tháng 4 năm nay cũng đánh dấu 20 năm
khánh thành Đài Kỷ Niệm (Thuyền Nhân) Việt Nam tại thủ đô Ottawa.
Sự
phản đối ồn ào của CSVN càng tô đậm thêm điểm son cho Dự Luật S-219 “Ngày Hành Trình Tìm Tự Do”.
Nguyên Nghĩa
(14/3/2015)
Những bài viết khác
Bên thắng cuộc
Trong đợt lưu diễn văn nghệ đầu năm nay ở vài thành phố bên Mỹ, trùng hợp có một tờ tạp chí và một đài phát thanh hỏi tôi cùng một câu: Nhìn lại 4 thập niên vừa qua, 1975-2015, sự kiện gì đối với chú là quan trọng nhất?
Quả thực đúng như vậy! Trong chiến tranh, người dân các nước Cộng Sản tạm quên cái đói khổ. Nhưng hết chiến tranh rồi, cái sai của chế độ và cái yếu của lãnh đạo tất nhiên phải lộ ra, không thể nào che đậy được. Lấy lý do gì để giải thích với nhân dân, sau bao nhiêu năm nhịn ăn cung ứng cho chiến trường, rồi bây giờ lại càng đói khổ hơn khi hòa bình trở lại!
Việt Nam cũng thế! Giờ này người ta chống Việt Nam không phải là chống một nước cộng sản mà là chống một chính quyền độc tài, độc đảng, chà đạp nhân quyền giống như nhiều nước độc tài khác trên thế giới.
Nguyễn Ngọc Ngạn
Trong đợt lưu diễn văn nghệ đầu năm nay ở vài thành phố bên Mỹ, trùng hợp có một tờ tạp chí và một đài phát thanh hỏi tôi cùng một câu: Nhìn lại 4 thập niên vừa qua, 1975-2015, sự kiện gì đối với chú là quan trọng nhất?
Câu này dễ trả lời! Thế giới biến đổi từng ngày, biết bao nhiêu
chuyện xảy ra. Nhưng riêng đối với tôi thì biến cố lớn nhất trong 40 năm qua là
sự tan rã của Liên Xô và hệ thống cộng sản toàn cầu. Nó mở ra một kỷ nguyên hòa
bình mới, kết thúc chiến tranh lạnh, giảm thiểu tối đa các vũ khí chiến lược,
tiết kiệm bao nhiêu tiền của và xương máu mà nhân loại đã đổ ra từ ngày có
phong trào cộng sản. Cần hình dung lại hàng triệu người đã chết thảm ở Siberia
thời Stalin, trong cải cách ruộng đất và cách mạng văn hóa thời Mao Trạch Đông,
rồi cải cách ruộng đất và sửa sai thời Hồ Chí Minh trên đất Bắc, cũng như đánh
tư sản và tù cải tạo tại miền Nam sau 1975. Chưa kể chiến tranh Triều Tiên,
chiến tranh Việt Nam và nhiều quốc gia khác trên thế giới. Kiểm điểm lại những
đau thương ngút trời gần một thế kỷ vừa qua, người ta mới thấy hết được niềm
hạnh phúc khi đế quốc cộng sản sụp đổ, mà sự sụp đổ ấy không do tác động trực
tiếp của thế giới tự do, mà do chính nội bộ của đảng viên và của quần chúng các
nước xã hội chủ nghĩa dấy lên. Theo tôi, đó là sự kiện vĩ đại nhất của nhân
loại trong 4 thập niên vừa qua!
Từ ngày ra hải ngoại, tôi vẫn mang trong đầu một điều tiếc nuối:
Việt Nam Cộng Hòa là quốc gia cuối cùng trên thế giới bị lọt vào tay Cộng Sản.
Giả như đồng minh Hoa Kỳ không bỏ cuộc giữa đường, Miền Nam Việt Nam chỉ cần
cầm cự thêm vài năm nữa, chắc chắn tình hình đã đổi khác.
Đến khi cộng sản toàn cầu sụp đổ, tôi lại cho rằng, sự sụp đổ ấy
bắt nguồn sâu xa từ chiến tranh Việt Nam. Tôi tin như thế, nhưng dè dặt không
dám viết ra vì sợ có người sẽ bảo là tôi chủ quan. Mãi đến khoảng năm 2005, tôi
tình cờ đọc được cuốn sách của một tác giả người Mỹ, tôi mới cảm thấy an lòng
và hết sức vui mừng vì có người đồng ý với suy nghĩ của tôi.
Tiếc là giờ này tôi không có cuốn sách ấy trong tay, vì hôm đó
trong khi chờ chuyến bay ở phi trường, tôi tạt vào tiệm bách hóa Hudson News
tính mua đại một tờ tạp chí nào đó để lên máy bay xem cho qua thì giờ, thì thấy
có cuốn sách viết về Vietnam War nên vội lấy xuống. Tôi mới chỉ đọc được 2
trang của phần mở đầu thì chuyến bay thông báo boarding mà người xếp hạng ở
quầy tính tiền đông quá, tôi đành bỏ lại cuốn sách trên kệ.
Ngồi trên phi cơ, tôi nhớ lại lập luận của tác giả cho rằng: Chiến
tranh Việt Nam là cuộc chạy đua võ trang, hay đúng hơn là cuộc chạy đua tiêu
tiền, giữa hai khối tư bản và cộng sản. Cuộc chạy đua ấy tuy kết thúc dở dang
vì Hoa Kỳ bỏ cuộc, nhưng cũng đủ để làm khối cộng sản kiệt quệ về tài chánh,
không vực dậy nổi, dẫn đến sự sụp đổ 15 năm sau!
Điều này tôi tin là đúng. Hồi mới sang Canada, năm 1979, tôi đọc
một bài viết trong tờ Financial, nói rằng: Chiến tranh Việt Nam đã làm đồng
dollar Mỹ mất giá và gây nên tình trạng lạm phát nặng nề. Lúc ấy tôi nghĩ: Mỹ giàu
như thế mà còn điêu đứng vì chiến tranh Việt Nam, thì huống chi các nước cộng
sản vốn quanh năm èo uột về kinh tế!
Quả thực đúng như vậy! Trong chiến tranh, người dân các nước Cộng Sản tạm quên cái đói khổ. Nhưng hết chiến tranh rồi, cái sai của chế độ và cái yếu của lãnh đạo tất nhiên phải lộ ra, không thể nào che đậy được. Lấy lý do gì để giải thích với nhân dân, sau bao nhiêu năm nhịn ăn cung ứng cho chiến trường, rồi bây giờ lại càng đói khổ hơn khi hòa bình trở lại!
Từ những “bức xúc” thực tế ấy, lãnh đạo Cộng Sản bất đắc dĩ phải
đưa ra khẩu hiệu “đổi mới”, khởi đầu ngay tại Liên Xô từ năm 1985. Nói “bất đắc
dĩ” là bởi vì trong thế giới Cộng Sản, bất cứ ai đề xuất một ý tưởng khác với
những giáo điều cứng rắn của Đảng thì lập tức bị gán cho cái tội “xét lại” hoặc
“phản Đảng” và thường đưa đến hậu quả thân tàn ma dại. Điều này chắc chắn ai
cũng đã biết qua kinh nghiệm mấy chục năm cai trị của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Đọc Đêm Giữa Ban Ngày của Vũ Thư Hiên, Đèn Cù của Trần Đĩnh, Bên Thắng Cuộc của
Huy Đức v.v… chúng ta đã thấy được phần nào những thanh trừng nội bộ rất cay
đắng của Đảng Cộng Sản qua những vụ án mà họ gọi là “xét lại”, chẳng hạn như vụ
Hoàng Minh Chính. Hoàng Minh Chính là một đảng viên kỳ cựu, hoạt động cùng thời
với anh em Lê Đức Thọ. Năm 1945 ở Hà Nội, nhạc sĩ Văn Cao tham gia Việt Minh,
công tác trong đội ám sát. Chính Hoàng Minh Chính đã đưa súng cho Văn Cao đi
giết những đảng viên Quốc Dân Đảng bị Việt Minh vu cho tội thân Nhật. Hơn 30
năm sau, Hoàng Minh Chính mới tỉnh ngộ, nhìn thấy nhu cầu phải cải tổ để cứu
đất nước. Nhưng ý kiến của ông đụng vào những bức tường bảo thủ kiên cố nên ông
bị truy bức, kéo theo bao nhiêu người khác mà phe bảo thủ muốn nhân dịp này
tiêu diệt.
Kim Ngọc, Bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phú, thấy nông dân làm hợp tác xã
không có hiệu quả vì cha chung không ai khóc, cơm nhà chúa múa tối ngày, cứ
rềnh rang vác cuốc ra đồng đủ 8 tiếng rồi về, thu hoạch không năm nào đủ chỉ
tiêu. Ông mới nghĩ ra sáng kiến là cho nông dân làm khoán. Làm nhiều ngày hay
ít, chăm hay lười, không cần biết, miễn là nộp đủ số thóc quy định! Sáng kiến
này tuy thực tế và có lợi cho Nhà Nước nhưng bị coi là đi lạc đường nên bí thư
tỉnh ủy bị kỷ luật và cách chức! Bí thư tỉnh ủy tất nhiên phải là một ủy viên
trung ương Đảng, thế mà còn bị trừng phạt vì một sáng kiến cá nhân, huống chi
người dân thường, ai dám phát biểu ý kiến!
Vậy mà sau 10 năm kết thúc chiến tranh, giữa lúc phe bảo thủ còn
đang thống trị toàn Đảng, thì Trường Chinh đã phải công khai hô hào đổi mới. Ai
cũng biết Trường Chinh là lãnh tụ cộng sản kỳ cựu bên cạnh Hồ Chí Minh, một lý
thuyết gia tiền phong của Đảng và là người chỉ đạo cuộc cải cách ruộng đất đẫm
máu tại Miền Bắc, giết hại biết bao nhiêu nông dân cũng như đảng viên. Nói cách
khác, Trường Chinh vẫn được coi là một thành trì kiên cố nhất của Đảng. Thế mà
chính Trường Chinh phải thay đổi lập trường thì đủ biết hoàn cảnh Việt Nam sau
chiến tranh thê lương như thế nào! Trần Bạch Đằng viết trong bài “Dám Rẽ Ngoặt
Trong Tư Duy” như sau:
“Mùa Thu năm 1985, thành quả của bao nhiêu năm chắt chiu của nước
ta bỗng chốc sụp đổ qua sai lầm trong điều chỉnh giá cả và đổi tiền. Thế là
toàn Đảng toàn dân “khởi đầu bằng sự khởi đầu”! Bác Trường Chinh tìm lối thoát
trong cảnh cực kỳ rối ren… Bác kiên trì sự nghiệp đổi mới, đổi mới triệt để và
toàn diện… Bác dũng cảm điều chỉnh lại tư tưởng của mình…”!
Nói “dũng cảm” bởi vì khi đề xuất ý kiến đổi mới tức là đụng chạm
mạnh đến những vùng đất cấm kinh niên của Đảng, những nhân sự suốt đời cố chấp
mà chỉ có người tầm cỡ như Trường Chinh, lúc ấy ngoài 70, mới dám lên tiếng!
Sau khi Trường Chinh mất, Trần Bạch Đằng viết:
Sau khi Trường Chinh mất, Trần Bạch Đằng viết:
“Thưa anh Năm Trường Chinh! Tiễn anh, chúng tôi ân hận vô cùng:
Không đổi mới nhanh như anh ao ước!… Tôi tin, nếu quả còn cuộc sống ở thế giới
khác sau khi người ta chết, thì những nạn nhân của cuộc cải cách ruộng đất,
cũng sẽ mở rộng vòng tay đón Bác Năm Trường Chinh…”.
Ý nói: Cuối đời Trường Chinh đã thấy cái sai của mình, xin các oan
hồn bị đấu tố trước đây, nếu gặp lại Trường Chinh ở thế giới bên kia, hãy tha
cho Trường Chinh, đừng xúm lại hỏi tội!
(Ghi chú: Trần Bạch Đằng nguyên là Bí thư Khu Ủy Sài Gòn – Gia
Định. Trong chiến dịch Mậu Thân 1968, Trần Bạch Đằng và Võ Văn Kiệt là tư lệnh
tiền phương, chỉ huy lực lượng Việt cộng đánh vào nội thành Sài Gòn).
“Đổi mới” thật ra là một bản tuyên ngôn đầu hàng tư bản! Bởi vì: Cốt lõi của Cộng Sản là kinh tế chỉ huy, là mậu dịch quốc doanh, là kiểm tra hộ khẩu, là hợp tác xã, là mỗi tháng xếp hàng lĩnh 16 ký gạo! Một khi đã chuyển sang cơ chế thị trường tức là đã chào thua thế giới tự do rồi!
“Đổi mới” thật ra là một bản tuyên ngôn đầu hàng tư bản! Bởi vì: Cốt lõi của Cộng Sản là kinh tế chỉ huy, là mậu dịch quốc doanh, là kiểm tra hộ khẩu, là hợp tác xã, là mỗi tháng xếp hàng lĩnh 16 ký gạo! Một khi đã chuyển sang cơ chế thị trường tức là đã chào thua thế giới tự do rồi!
Kiệt quệ về kinh tế đã đành, người Cộng Sản còn mất hết niềm tin
vào những lý tưởng mà họ được dạy dỗ trước đây. Lùi lại hồi đầu thế kỷ thứ 20, phong trào Cộng Sản là một cái gì mới mẻ, hấp
dẫn rất nhiều người trí thức ở thành thị. Nó hấp dẫn bởi về mặt lý thuyết, nó
đề cao lý tưởng công bằng xã hội, xóa bỏ bất công bằng đấu tranh giai cấp. Lúc
ấy, quả thực tư bản còn quá nhiều khuyết điểm, chủ nhân bóc lột công nhân, công
đoàn chưa thành hình, chế độ lao động hà khắc, không được luật lao động bảo vệ.
Ở nông thôn thì phong kiến áp bức đến tận cùng. Do thực tế ấy, người ta dễ dàng
bị lôi cuốn theo Cộng Sản dù chưa hiểu CS là gì. Đã thế, cộng sản lại ra đời
đúng lúc phong trào giải phóng các dân tộc bị trị lên cao trên toàn cầu, nhất
là sau Đệ nhị Thế chiến. Cộng Sản khôn khéo đem chiêu bài chống ngoại xâm để
lôi kéo quần chúng, điển hình là biết bao nhiêu người đã theo Hồ Chí Minh, đâu
phải vì thích Cộng Sản mà vì muốn đứng vào hàng ngũ đánh Pháp. Đến khi Cộng Sản
thắng rồi thì đã quá muộn, họ không rút chân được nữa!
Thế giới tư bản thì càng ngày tự điều chỉnh để trở nên hoàn thiện,
trong khi cộng sản dừng chân tại chỗ, hết chiến tranh là lộ ra hết khuyết điểm.
Khi Liên Xô và Trung Cộng công khai thù nghịch nhau, khi Việt Cộng xâm lăng
Miên Cộng (Khờ-Me Đỏ), khi Trung Cộng dạy cho Việt Cộng một bài học vào đầu năm
1979 – nghĩa là gà cùng một mẹ mà chém giết nhau không nương tay – thì cái lý
tưởng “thế giới đại đồng” và “chung sống hòa bình” giữa các nước xã hội chủ
nghĩa anh em còn ý nghĩa gì nữa! Cứ nhìn Trung Cộng, người ta thấy ngay cái
tình hữu nghị môi hở răng lạnh của hai nước Cộng Sản nó cay đắng như thế nào!
Lời dạy của Đảng trở thành trò hề, làm thất vọng tất cả những ai từng tin vào
chủ nghĩa Mác-Lênin. Ý nghĩ giã từ chủ nghĩa xã hội vì vậy càng ngày càng lan
rộng trong đầu nhiều đảng viên, chỉ chờ cơ hội là bùng phát!
Từ khi các nước Đông Âu và nhất là Liên Xô sụp đổ, thế giới không
còn ai nhắc đến Cộng Sản nữa. (Chắc chỉ còn cộng đồng người Việt ở hải ngoại
vẫn bám lấy ma Cộng Sản để hù dọa hoặc chụp mũ nhau mà thôi!). Hai chữ “Cộng
Sản” chỉ còn là một tì vết của lịch sử, đã lùi hẳn vào trong dĩ vãng, không còn
là mối bận tâm cho nhân loại. Nó đã trở thành chuyện cổ tích, người bỏ Đảng mỗi
ngày một đông. Trước mắt thế giới, kẻ thù mới bây giờ là Terrorist, là ISIS, là
những nhóm quá khích không nhân tính, chứ kẻ thù cũ là Cộng Sản giờ này là hết
hẳn đất đứng.
Dĩ nhiên cũng còn vài nước vẫn bám lấy danh hiệu Cộng Sản nhưng
thật ra họ không còn mang chất cộng sản như xưa. Họ bám chỉ vì quyền lợi của
đảng phái, của phe nhóm mà họ phải bảo vệ mà thôi. Bắc Hàn và Cuba thì đói khát
quanh năm, không đáng bàn đến. Trung Cộng thì tư bản hóa trước cả Việt Cộng. Cụ
thể, ngày nay nếu phải đối phó với Trung Quốc thì hoàn toàn không phải là đối
phó với một nước cộng sản mà là một đế quốc có chủ trương bá quyền.
Việt Nam cũng thế! Giờ này người ta chống Việt Nam không phải là chống một nước cộng sản mà là chống một chính quyền độc tài, độc đảng, chà đạp nhân quyền giống như nhiều nước độc tài khác trên thế giới.
Trong chế độ Cộng Sản đích thực, chỉ cần có vài mẫu ruộng đã ra
pháp trường đấu tố, chỉ cần làm chủ một cửa tiệm hạng trung đã bị đánh tư sản,
hoặc vào tù hoặc đi vùng kinh tế mới, chứ làm gì có những cán bộ đảng viên sở
hữu những dinh thự nguy nga và ôm hàng tỉ hàng triệu dollars như hiện nay ở
Việt Nam! Các cấp lãnh đạo Trung Quốc cũng thế! Có những quan chức phải dành
riêng ra hẳn một căn nhà mới đủ chỗ chứa vàng và tiền mặt thì cộng sản ở điểm
nào!
Nói tóm lại, trên thế giới ngày nay không còn nước nào áp dụng lý
thuyết Cộng Sản đúng nghĩa. Tất cả đều đã đầu hàng tư bản, chạy theo tư bản,
nhưng gắng gượng nên câu khẩu hiệu: “Áp dụng cơ chế thị trường theo định hướng
xã hội chủ nghĩa!” Họ ngượng ngùng nói thế khi chính họ cũng biết rõ rằng chủ
nghĩa xã hội không bao giờ có cơ chế thị trường! Tư bản thúc đẩy sản xuất và
cải thiện sản phẩm bằng tự do cạnh tranh! Cộng Sản thúc đẩy sản xuất bằng tuyên
truyền, bằng chỉ thị và bằng giấy biểu dương! Khác nhau như nước với lửa, không
thể kết hợp được. Cho nên, như tôi đã nói ở trên, người cộng sản một khi đã áp
dụng cơ chế thị trường tức là đã bỏ cuộc, là giã từ hẳn chủ nghĩa của mình rồi!
Chỉ cần để ý một chút, chúng ta thấy ngay ngày nay họ không còn tự hào khoe
khoang về lý tưởng của họ như thuở trước. Những câu khẩu hiệu một thời họ hãnh
diện nêu cao như “Đảng ta là Đảng của giai cấp công nhân”, hoặc “Chủ nghĩa xã
hội là đỉnh cao trí tuệ loài người” giờ này chính họ đã lặng lẽ xóa đi. Hai chữ
“vô sản” là đặc trưng của chế độ, ngày nay cũng đã biến mất! Đấu tranh giai cấp
để tiến đến công bằng xã hội thì không thể áp dụng được nữa bởi giai cấp giàu
nhất bây giờ gồm toàn đảng viên! Chả nhẽ họ tự đấu tố chính mình! Chẳng những
thế, trong nước đang có dư luận một ngày gần đây Đảng Cộng Sản sẽ đổi tên, bỏ
hẳn hai chữ “Cộng Sản” đã lỗi thời vì quá nhiều khuyết điểm! Nhưng dù có đổi
tên mà vẫn duy trì lề lối cũ, vẫn độc tài và thường xuyên vi phạm Hiến Chương
Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc thì thế giới vẫn tiếp tục lên án và người dân vẫn
tiếp tục đấu tranh. Bởi mục tiêu tối hậu không phải chỉ là xóa đi hai chữ Cộng
Sản, mà là kiến tạo một quốc gia tự do, dân chủ và phú cường, để Việt Nam có
thể hãnh diện đứng ngang tầm với các nước văn minh trên thế giới.
Tổng kết lại, nhìn lại 4 thập niên vừa qua, nếu chỉ chú ý đến cái
mốc kết thúc chiến tranh năm 1975 ở Việt Nam, thì người ta gọi Miền Bắc là “bên
thắng cuộc”. Nhưng nếu mở tầm mắt rộng hơn, nhìn sự sụp đổ của hệ thống Cộng
Sản toàn cầu do chiến tranh Việt Nam gián tiếp gây nên, thì thế giới tự do mới
đích thực là “bên thắng cuộc”!
Nguyễn Ngọc Ngạn
Tháng 4/2015
Tháng 4/2015
Subscribe to:
Posts (Atom)











